Thơ 1-2-3 Phạm Tuyết Hạnh: Bất chợt nhói lòng thương nhớ mẹ quê

VHSG- Phạm Tuyết Hạnh là một trong những tác giả được trao Tặng thưởng Thơ 1-2-3 tháng 10.2020. “Tôi mang theo nỗi nhớ rời làng/ Mang theo tiếng ru hời bổng trầm xứ Nẫu/ Mang theo cánh cò, sóng lúa, dòng sông”. Trĩu lòng ra đi rồi có lúc “Tôi về lặng lòng trước hiên nhà/ Nghe dòng sông quê rì rầm kể chuyện”. Cái vòng luẩn quẩn đi về ấy của Phạm Tuyết Hạnh cũng là hành trình của nhiều người nặng tình với quê hương trên đường mưu sinh lập nghiệp để một lúc nào đó trong tận cùng nhớ thương trái tim thơ chợt cất tiếng…

Nhà thơ trẻ Phạm Tuyết Hạnh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Ngang qua chiều em hoang hoải lòng tôi

 

Em buông tay, ánh chiều tà đỏ quạch

Lá thu gầy chao liệng nghiêng rơi

 

Mái tóc xanh rối bời cơn heo may hối hả

Chiều chầm chậm cớ gì em vội vã

Ta đứng trông theo chết nửa linh hồn.

 

Mùa đông nằm lại nơi góc phòng

 

Chiếc lá bàng vô tình lọt qua khung cửa

Rơi phía góc phòng yên ắng bụi thời gian

 

Hình như có tiếng thở dài từ vô tri chiếc lá

Mơ hồ một viễn cảnh xa xăm gần ngay trước mặt

Non xanh tôi sắp sửa một úa tàn.

Tôi mang theo nỗi nhớ rời làng

 

Mang theo tiếng ru hời bổng trầm xứ Nẫu

Mang theo cánh cò, sóng lúa, dòng sông

 

Dáng mẹ tôi lưng còng, vai cha tôi áo bạc

Giấc mơ trắng nước lũ về

Tôi ước một ngày hoa đất nở tràn quê.

 

Vén chiều tìm khoảnh khắc quê

 

Phố chiều vương làn khói bếp nhà ai

Ùa về dáng mẹ ngồi khơi ngọn lửa hồng cháy rực

 

Nồi cơm gạo mới đang sôi ùng ục

Tàn tro vướng đầy tóc bạc

Bất chợt nhói lòng thương nhớ mẹ quê.

 

Đất – nước quê nuôi lớn một hình hài

 

Tôi về lặng lòng trước hiên nhà

Nghe dòng sông quê rì rầm kể chuyện

 

Đất màu mỡ từ thượng nguồn xuôi xuống

Cây xanh tươi từ phù sa đỏ đục bồi lên

Nuôi thể xác, tâm hồn, nuôi cả tuổi tên!

 

PHẠM TUYẾT HẠNH (LÂM ĐỒNG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *