Thơ 1-2-3 Tạ Hùng Việt: Giây phút bình yên, ta lại nghĩ những điều không dám nghĩ

Xếp lại ngày đã qua bàng bạc đếm tuổi mình// Trước những con sóng bạc đầu trong mùa bão tạnh trời xanh/ Giây phút bình yên, ta lại nghĩ những điều không dám nghĩ// Sau bất tận những ngày đông, những đọt cây cuối cùng đã nụ/ Biển lại đáng yêu như trẻ con ngây thơ trong trẻo hiền lành/ Thoảng hương trái chín từ lặng lẽ góc vườn kỳ diệu sinh sôi

Nhà thơ Tạ Hùng Việt

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Nghe những kẻ say nói về ngày hóa thánh

 

Họ nói cơn lũ dữ từ độ lượng hiền lành của biển

Sau những tan hoang, tôi nghi ngờ niềm tin thần thánh

 

Chiều muộn, tôi vớt những lấp lánh trăng trên sóng đợi em

Đêm nghiêng, rát rạt cơn gió đông thổi ngược miền hoang lạnh

Ban mai, tôi nghe loài chim líu lo về mật ngữ thiên đường.

 

Ẩn ngữ những bông hoa không nở kịp mùa

 

Cúi mặt đất nâu những phận người chạm mùa hoa nở

Nhan sắc tình cờ trên phố ngả nghiêng bao kẻ dại khờ

 

Chuông nguyện chiều sương tôi nhặt lại thói quen cuối nắng

Bầy chim chợt lặng im và vụt bay khi thấy bóng con người

Một con tàu cô độc chở khúc buồn lặng lẽ sóng tan trôi

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

Những con sóng xóa tan một cuộc hẹn chiều

 

Nghi hoặc nhau – con người bới đào sự lặng im của núi

Báo trước một cơn giông – cả bầu trời âm u ngột ngạt

 

Day dứt lời hứa đã quên, mùa níu chân bờ cỏ dại

Lòng bao dung độ lượng dắt tôi qua lầm lỗi đời người

Em thả rông nhan sắc – đất trời xanh thắm một miền xuân

 

Xếp lại ngày đã qua bàng bạc đếm tuổi mình

 

Trước những con sóng bạc đầu trong mùa bão tạnh trời xanh

Giây phút bình yên, ta lại nghĩ những điều không dám nghĩ

 

Sau bất tận những ngày đông, những đọt cây cuối cùng đã nụ

Biển lại đáng yêu như trẻ con ngây thơ trong trẻo hiền lành

Thoảng hương trái chín từ lặng lẽ góc vườn kỳ diệu sinh sôi

 

Tôi đã lạc vào nhan sắc mùa xuân

 

Đời hoa chỉ một lần qua mặt đất long lanh nhan sắc

Ngày xuân ngắn quá – thương buồn những kiếp mong manh

 

Đêm qua, tôi nghe tiếng sập cửa vô tâm đóng vào năm cũ

Sự đón chào cái mới sẽ hân hoan xếp lặp những vòng tròn

Lo âu và tiếc nuối – người có quay về thương lại ngày xưa

 

TẠ HÙNG VIỆT (KHÁNH HÒA)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.