Thơ 1-2-3 Tạ Hùng Việt: Sau đớn đau mất mát, lời nguyện cầu có chạm tới cao xanh

Cơn mưa dịu nắng kéo mùa qua song// Thời gian như làn gió, thoảng qua bụi bặm kiếp người/ Đêm hoang vu thiên đường cũ, nặng trĩu giấc thiện lương// Phía bờ đá rong rêu những cánh phượng rưng rưng ngày đầu hạ/ Góc sáng tối lênh loang hiện nguyên hình một cuộc người say khướt/ Sau đớn đau mất mát, lời nguyện cầu có chạm tới cao xanh.

Nhà thơ Tạ Hùng Việt ở Khánh Hòa

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Sự thánh thiện trong những giọt sương mai trên lá

 

Những con đường bắt đầu cong từ cái nhìn qua nước mắt

Sau những nghiệt cay ngoa ngoắt – biển trùng trùng sóng khơi

 

Đắng đót dấu chân những nẻo nắng xanh, sương đêm, cát mặn

Giấc mơ diêm dân là những gánh muối nhẹ tênh như mây

Trong vuông vức nết quê – mẹ ước cánh đồng xanh như cổ tích.

 

 Cơn mưa dịu nắng kéo mùa qua sông

 

Thời gian như làn gió, thoảng qua bụi bặm kiếp người

Đêm hoang vu thiên đường cũ, nặng trĩu giấc thiện lương

 

Phía bờ đá rong rêu những cánh phượng rưng rưng ngày đầu hạ

Góc sáng tối lênh loang hiện nguyên hình một cuộc người say khướt

Sau đớn đau mất mát, lời nguyện cầu có chạm tới cao xanh.

Sẽ một ngày vụt tắt những hào quang

 

Có những ánh sao rơi trong thăm thẳm đêm vô tận

Đêm thăm thẳm tối tăm, đêm vô tận mất – còn

 

Chút nữa thôi, cầu vồng mưa sẽ tan biến trong chiều hạnh ngộ

Chút nữa thôi, bên con suối nguyên sơ bếp nhà sàn sẽ đỏ

Tôi tự chuốc say nghiêng ngả khi biết người vội vã ra đi.

 

Còn lại những ngôi sao đêm hẹn hò mùa cũ

 

Xin một lần gió ngưng để chiều thật buồn dừng lại

Tôi cố nuốt vội vàng ly rượu đắng – cho người vui

 

Phía không nhau, mong manh sương một miền mây trắng

Phía không nhau, còn nguyên cánh đồng lạnh giá những mùa đông

Mặn chát cuộc tình trăng vỡ, tôi chiêm bao chết đuối cuối dòng.

 

Tôi lại về miền sương chiều mây trắng tìm em

 

Lại khấp khởi quanh co những cung bậc đèo cao thung sâu

Lại nghiêng ngả lưng chừng, lại lạ lùng thấp cao nhịp nghỉ

 

Vấp những cây rừng còn sót lại trong vô tận ngày mưa

Tôi ngã dúi vào cơn thịnh nộ bất thường của dòng lũ quét

Em theo người qua bên kia suối, tôi ngồi nghe đá lặng im.

 

TẠ HÙNG VIỆT

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.