Thơ 1-2-3 Trần Thanh Dũng: hong khô hết những đường cong tội lỗi?

“mưa Sài Gòn không giống bất kỳ cơn mưa nào tôi thấy?/ chợt đến chợt đi mà tao tác đến se lòng/ những nóc phố như nàng tiểu thơ đài các”…

Nhà thơ Trần Thanh Dũng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

nhặt lên vài tiếng cúm núm trong chiều muộn

 

người già lên thành phố đặt ký ức trong lòng bàn tay

mặt trời lặn xuống đáy trưa

 

những ngôi nhà chọc chời có chân

đi lại trong thành phố vốn chật ních

nhốt hết bầu trời xanh ?

 

mưa Sài Gòn không giống bất kỳ cơn mưa nào tôi thấy?

 

chợt đến chợt đi mà tao tác đến se lòng

những nóc phố như nàng tiểu thơ đài các

 

mưa làm ướt áo thư sinh

rồi nắng lại hửng lên

hong khô hết những đường cong tội lỗi?

 

chiếc container chở đầy những xác người đông lạnh qua Anh

 

xê dịch trong nội tại của châu Âu

tải những nạn nhân châu Á

 

những người vì miếng cơm manh áo đánh cuộc với mạng mình

chợt hiểu sức mạnh tiền trong xã hội văn minh

có thể biến xác người như xác cá?

 

xỏ vài mũi kim khâu lại vết thương

 

những tưởng giấc mơ không hoại tử

ảo giác bao giờ cũng đẹp

 

ánh hào quang nào cũng rực rỡ

nên thế giới dễ chết

như những con thiêu thân

 

trong điệu cười của lửa

 

tôi thấy mắt mẹ đất, hiền từ

sôi trong nồi cơm nếp tháng Ba

 

từng hạt dẻo thơm phù sa châu thổ

dòng máu Mê- kông, sông Hồng luôn chảy

quanh chiếc trống đồng Đông Sơn.

 

3.2021

TRẦN THANH DŨNG (SÓC TRĂNG)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.