Thơ 1-2-3 Trần Thanh Dũng: không có triết lý nào cho kẻ vô gia cư?

gói hết lại những tháng năm tha hương?// chất lên chiếc xe kút kít đẩy ngược về dĩ vãng/ bằng những bước chân trần thất thểu áo cơm// không có triết lý nào cho kẻ vô gia cư?/ vì cuộc đời không phải lúc nào cũng xanh tươi hy vọng/ xin ít tàn quanh đắp phần mộ phía chiều tàn?

Nhà thơ Trần Thanh Dũng ở Sóc Trăng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

gói hết lại những tháng năm tha hương?

 

chất lên chiếc xe kút kít đẩy ngược về dĩ vãng

bằng những bước chân trần thất thểu áo cơm

 

không có triết lý nào cho kẻ vô gia cư?

vì cuộc đời không phải lúc nào cũng xanh tươi hy vọng

xin ít tàn quanh đắp phần mộ phía chiều tàn?

 

xã hội muốn chế vaccine ngừa tiêu cực tham nhũng?

 

trước hết phải thượng tôn pháp luật

tự do và dân chủ hóa hiện sinh

 

làm sạch hệ thống chính quyền

bằng kỷ cương phép nước gắn với trách nhiệm

có vậy mới ngừa đại dịch (vốn sinh ra từ nhà nước)?

 

ngực cát chỉ vừa mới thả rong

 

mà sao sóng tan ra đến tội

gió trắng đêm nào đâu chịu nổi

 

bờ lau kia nghiêng ngả muốn banh lòng

nếu biết xưa bờ xanh lụy gió

thì ngày kia mây đâu dám bạc đầu?

Hồi hương. Tranh của họa sĩ Lê Sa Long

dìa Xẻo Me với em, đi anh?

 

nào phải để mê món cá lìm kìm kho mặn

mê ngón đờn cò của ông Năm Đờn lẩn thẩn

 

vuốt nhọn tiếng đời mình luyến láy những triền mơ

dìa Xẻo Me với em, đi anh

để tưới tắm mạch hương đồng gió nội?

 

nắm lấy tay buổi chiều

 

đuổi theo những ý nghĩ biếc xanh

vì ai cũng có đặc quyền mơ mộng

 

bẻ cong những tia nắng mới đầu tiên

khuyếch đại hết cỡ bình minh

đề tận hưởng sự trương nở của những thanh âm thuần khiết?

 

men theo những nếp gấp vô định hình?

 

để khám phá bên trong những giấc mơ

sự tẻ nhạt mênh mông của chân trời

 

chân lý nào cũng nghĩ mình xanh

mà cuộc đời thì vô cùng trần trụi

hạnh phúc là thứ nước hoa của những kẻ bần cùng?

 

hóa thân vào dòng sông đang trôi

 

bạn sẽ thấy cuộc đời đứng lại

đừng ảo tưởng rằng chiều nay lục bình sẽ trổ hoa

 

để có thể phát thảo trọn vẹn một sắc trời đang tím

và chỉ cần vác lên vai một ý nghĩ muộn phiền

sức nặng trăm năm sẽ chìm vào quên lãng?

 

TRẦN THANH DŨNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.