Thơ 1-2-3 Trần Thế Vinh: Khi ta khoác áo nhà thơ

VHSG- Con người khoác áo nhà sư thì khác gì khoác áo nhà thơ? Khoác áo nhà sư thì “Duyên khởi chính là ta, vô ngã chính là Phật”. Còn khoác áo nhà thơ “Âm ỉ cháy giữa lòng minh tâm vô lượng/ Vạn biến vào cõi niết bàn còn lắm bi, ai”. Một góc nhìn tinh tế mang tâm thức thiền nhưng lại rất hiện sinh của nhà thơ Trần Thế Vinh từ Thất Sơn.

Nhà thơ Trần Thế Vinh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Đồng thời, trên cơ sở toàn bộ thơ 1-2-3 đăng trên VHSG cả năm sẽ tuyển chọn mỗi tác giả 5 bài vào chung khảo để cuối năm bầu chọn ít nhất là 5 tác giả trao Giải thưởng “Thơ hay 1-2-3”, xuất bản sách. Hội đồng chung khảo gồm các cây bút có kinh nghiệm và uy tín.

Giá trị tặng thưởng và giải thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm, được sự tài trợ của các đơn vị: Công ty TNHH Dược phẩm Phú Mỹ – PMPHARCO, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH Luật Thành Văn, Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam.

Đến nay, VHSG đã nhận hơn 380 chùm thơ 1-2-3 của hơn 150 tác giả trong và ngoài nước gửi về, đăng tải gần 300 chùm thơ và đang tuyển chọn giới thiệu dần. Chúng tôi chân thành cảm ơn các nhà tài trợ cùng sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và mong tiếp tục đón nhận các chùm thơ mới trên tinh thần “Sáng tạo & Nhân văn”!

 

Khi ta khoác áo nhà sư

 

Là bồ tát khai đường chánh đạo

Tìm nghiệp thoát cho mọi chúng sinh.

 

Gọi phật tử đánh thức năng lượng từ ánh thiều quang

Mỗi ngày… trước cửa chùa đóa thạch hoa ló dạng

Duyên khởi chính là ta, vô ngã chính là Phật!

 

Khi ta khoác áo nhà thơ

 

Là hành giả bày mâm ý nghiệp

Lấy ánh lân tinh nhóm lên ngọn lửa cảm xúc.

 

Tan vào mây gió xanh tươi, vàng đục…

Âm ỉ cháy giữa lòng minh tâm vô lượng

Vạn biến vào cõi niết bàn còn lắm bi, ai!

Đừng bắt ta đợi em trong một phút

 

Báo đăng: Thế giới rình rập bởi con Covit-19

Làm hằng ngàn trái tim ngừng đập…

 

Ta – trong phút đợi thiếu từ viết lời điếu văn

Em đừng trốn tìm chi phút nữa

Anh sẽ chết trong số trăm ngàn sanh linh ấy!

 

Cùng em vãn cảnh chợ hoa

 

Nơi hoa Hồng, Cúc tím, hoa Mai…

Một chậu chín trăm, hai triệu, một tỷ tám …

 

Chủ hoa gọi mời: Lựa đi giá phải chăng tôi bán

Nếu cao hơn người đặt cọ năm trăm

Với hoa ai người mặc cả. Giữa chợ đời cứ sợ mất em!

 

Nói với người ăn cắp

 

Anh – người đi ăn cắp, còn tôi người bị ăn cắp

Tài sản qua tay hai kẻ biết phải không nào?

 

Khi đi cùng đường… một tiếng động chung không dành riêng ai

Anh đừng giật mình cười khẩy

Đó là cạm bẫy… Hỡi người ăn cắp kia!

 

TRẦN THẾ VINH (AN GIANG)

 

One thought on “Thơ 1-2-3 Trần Thế Vinh: Khi ta khoác áo nhà thơ

  1. Phương says:

    Bàn luận chùm thơ 1-2-3 của tác giả Trần Thế Vinh(An Giang).
    Góp ý riêng cho 2 bài: “Khi ta khoác áo nhà sư”(bài 1-câu 1)
    “Khi ta khoác áo nhà thơ”((bài 2-câu 1).
    Ở đây,tôi mong tác giả Vinh dùng từ,ngữ thông thường để diễn đạt ý thơ cho người đọc thơ bình thường cảm & hiểu,vì họ là đại đa số quần chúng,công chúng nên họ không cảm & hiểu các từ:”chánh đạo”-“nghiệp”-“duyên”-“vô ngã”.v.v. (từ được dùng trong nhà Phật,giáo lý nhà Phật) nghĩa là gì?
    -Tác giả Vinh lại lồng ghép lẫn lộn giữa hai bài các từ trên vào 2 bài thơ mang tên khác nhau,ý thơ khác nhau: nhà sư & nhà thơ khoác áo,cho nên người đọc thơ lại càng không cảm & không hiểu chi hết về ý mà tác giả Vinh muốn diễn đạt ý trong cả hai bài nào là: “hành giả”-“minh tâm”-“vô lượng”.v.v.Tôi cũng không hiểu luôn & không hiểu tại sao tác giả Vinh không diễn ý bằng các từ,ngữ thông thường & phổ thông trong thơ để người đọc thơ ngâm nga lúc đọc cho dễ cảm & dễ hiểu ???Tôi xin dẫn chứng câu :
    “Vạn biến vào cõi niết bàn còn lắm bi, ai!”
    Tôi chắc rằng mọi người đọc thơ không ai hiểu ý của câu trên.Tại sao?
    Vì “Vạn…bi,ai”=Cõi niết bàn không có hỉ,nộ,ái,ố,bi,ai,sân,si.Vậy mà tác giả Vinh vẫn viết ra mà không hiểu không đọc lại hay sao?
    Đôi lời góp ý,tôi rất mong tác giả Vinh & BTC-BBT thứ lỗi.Tôi chào trân trọng.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *