Thơ 1-2-3 Trần Thị Bảo Thư: Cha vẽ tên con trong bức tranh vườn chùa

Cái tên xinh như chồi cỏ/ Cái tên mạnh như dòng sông xứ sở.// Lúc buồn cha gọi/ Lúc yếu cha kêu/ Những vệt màu loang tiếng chuông chiều.

Nhà thơ Trần Thị Bảo Thư

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Cha cho con gia tài đầy gió

 

Những bức tranh mùa hạ, mang sắc xuân để ngỏ

Lòng con lối cũ mưa dầm.

 

Gió bấc kéo phong cầm se sắt

Độc tấu bài thơ phổ nhạc đầu tiên

Con viết về giấc mơ của những con thuyền.

 

Cha vẽ tên con trong bức tranh vườn chùa

 

Cái tên xinh như chồi cỏ

Cái tên mạnh như dòng sông xứ sở.

 

Lúc buồn cha gọi

Lúc yếu cha kêu

Những vệt màu loang tiếng chuông chiều.

Cha con – Tranh của họa sĩ Trần Đình Diệu (thân phụ nhà thơ Trần Thị Bảo Thư)

Tháng chạp hoài thai rét ngọt chờ giêng

 

Bức tranh hoa rong riềng hay ngọn đèn vừa thắp?

Gió thổi bừng vườn ai.

 

Cha vẫn bảo, mùa đông bao giờ cũng dài

Lớn rồi, con không mong Tết nữa

Chỉ còn hoa rong riềng hóa lửa đợi giêng.

 

Con chập chững ngã vào pallet

 

Mảng màu òa đất

Bức tranh body painting búp bê tít mắt.

 

Căn gác nhỏ phố Lê Lợi ngày xưa thuộc về chủ khác

Cha mẹ đã theo cánh hạc

Trên đất bây giờ chỉ còn nắng mưa thôi.

 

Mùa hạ vẽ bức tranh đỏ

 

Tiếng ve thì xanh suốt đêm giấc ngủ phố phường

Con chạy trong bức tranh nắng hạ, trượt dài xác phượng.

 

Cơn mưa đuổi đầu dốc

Con chảy máu hay hoa chảy máu?

Cha nhờ tiếng ve dịt lại vết thương.

 

TRẦN THỊ BẢO THƯ

(HỘI VHNT ĐỒNG NAI)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *