Thơ 1-2-3 Trần Thị Thanh Nguyên: Không phải cứ mang bộ lông vằn thì là hổ

Lại là chuyện về cái chết của một con hổ// Mà không, nếu là hổ thì chúng đã không chết/ Khi chạm vào khí trời nơi chốn rừng thiêng// Không phải cứ mang bộ lông vằn thì là hổ/ Được nuôi như loài mèo to xác/ Thì chết cũng như loài to xác kêu “meo”.

Nhà thơ Trần Thị Thanh Nguyên

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Chuyện kể về cái chết của một con hổ

 

À không, của một loài mèo to lớn mà thôi

Lông và cốt còn chưa ra thành phẩm

 

Chưa từng biết giấc mơ “thèm uống ánh trăng tan”

Chưa từng nghe tiếng gầm của chính mình bên bờ suối

Chưa từng nhìn bằng ánh mắt mình qua nỗi khiếp sợ thế gian.

 

Lại là chuyện về cái chết của một con hổ

 

Mà không, nếu là hổ thì chúng đã không chết

Khi chạm vào khí trời nơi chốn rừng thiêng

 

Không phải cứ mang bộ lông vằn thì là hổ

Được nuôi như loài mèo to xác

Thì chết cũng như loài to xác kêu “meo”.

Tranh của họa sĩ Đỗ Phấn

Nếu cho phép bản thân trở thành loài nuôi nhốt

 

Mơn mởn da, xương cốt nhai giòn

Ria sẽ dài như đường viền trang trí

 

Rồi một mai, tự nhiên được giải cứu

Người ta nghĩ mi phải được giải cứu

Người ta nghĩ, người ta nghĩ… là người ta nghĩ…

 

Hôm nay là một chuỗi ngày bắt đầu buồn

 

Hôm qua không buồn vì không biết có nỗi buồn trên đời

Hôm qua không buồn vì không biết có hôm nay

 

Không có miếng thịt ôi nào để sẵn

Thịt tươi thì đang chạy tung tăng

Có con gió thơm, giòn, ngọt làm đầy khoang rỗng.

 

Có cơn đói biết làm ta đứng dậy

 

Chợt thấy bóng mình dưới suối

Chợt nghe âm âm từ cuống họng lần đầu biết rung

 

Thịt tươi được nhìn thấy bởi hàng ria

Hóa ra nó không phải đường viền trang trí

Loài mèo nuôi to xác, từ phút này, bắt buộc phải biết: Mi là ai!

 

TRẦN THỊ THANH NGUYÊN (TRÀ VINH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.