Thơ 1-2-3 Từ Dạ Linh: Núi đứt gãy hay lòng người đứt gãy

VHSG- “Những Rào Trăng những Nam Trà My những Phước Sơn khóc thét/ Mạng người tử vong những con số lạnh lùng/ Mẹ thiên nhiên nổi giận ầm ầm dỡ núi non”. Hết lụt đến bão, siêu bão. Vốn luôn hứng chịu thiên tai nghèo khó, miền Trung bây giờ càng quặn đau hơn “Chiếc đòn gánh oằn cong khúc giữa/ Và lưng ong thắt đáy ruột mềm/ Cơn siêu bão miền Trung hứng chịu, đất trời khóc tan hoang”. Và nếu như con nai vàng trong thơ tiền bối Lưu Trọng Lư ngơ ngác trước vẻ đẹp mùa thu thì con nai trong thơ Từ Dạ Linh bây giờ ngác ngơ trong cô đơn sợ hãi “Đất đã đổ ầm ào rung chuyển/ Những tan hoang như nghiến những phận đời/ Về tìm mẹ, xóm làng tan hoang, nai con ngơ ngác nhìn”…

Nhà thơ Từ Dạ Linh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Siêu bão cuồng nộ qua miền Trung

 

Miền Trung ơi, cứ thiên tai địch họa

Sức con người nhỏ bé trước tự nhiên.

 

Chiếc đòn gánh oằn cong khúc giữa

Và lưng ong thắt đáy ruột mềm

Cơn siêu bão miền Trung hứng chịu, đất trời khóc tan hoang.

 

Chẳng hiểu chết vì đâu sau tiếng động lớn

 

Núi đứt gãy hay lòng người đứt gãy

Đổ ập rồi, ơi hỡi những tang thương.

 

Ừ thì chạy nhưng đâu kịp để chạy

Quá bất ngờ đất đắp những nấm mồ

Phận người nhỏ nhoi, đâu kịp lời trăng trối.

Núi non đổ ập, xót thương phận người

 

Những nỗi đau nước mắt chảy thành biển

Ai đếm tiền bán gỗ rừng có xót phận dân đen?

 

Những Rào Trăng những Nam Trà My những Phước Sơn khóc thét

Mạng người tử vong những con số lạnh lùng

Mẹ thiên nhiên nổi giận ầm ầm dỡ núi non.

 

Chú nai con giờ biết phải về đâu?

 

Em thất thần chạy sâu vào hướng núi

Con nai con tìm nương náu mẹ rừng.

 

Đất đã đổ ầm ào rung chuyển

Những tan hoang như nghiến những phận đời

Về tìm mẹ, xóm làng tan hoang, nai con ngơ ngác nhìn.

 

Tìm em đôi mắt chiều ngày ấy

 

Ngày chẳng kịp đem chiều vào tối

Mùa đi qua bến đợi đâu mình ta.

 

Người chểnh mảng trái tim tình gia hạn

Đời nhạt phai trong vết rán mỡ gà

Đôi mắt em trong chiều như biết nói, ta say.

 

TỪ DẠ LINH (KON TUM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.