Thơ 1-2-3 Võ Hoàng Phương: Có gì như se sắt lại, mênh mông thăm thẳm vô bờ

Nghe trong âm thanh của gió// Có gì như vỡ vụn ra/ Có gì như se sắt lại, mênh mông thăm thẳm vô bờ// Ngược lòng đặt tay lên ngực/ Nghe tim rưng rức ngậm lời/ Hình như mưa, hình như bão, hình như… chỉ hình như thôi.

Nhà thơ Võ Hoàng Phương ở Nghệ An

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Ngõ nhà tôi trước có cây săng lẻ,

 

Mùa về chim ríu ran, ai hỏi nơi hôm sớm lầm than,

Nơi gói ghém riêng tư… tôi trả lời, chỗ cây săng lẻ

 

Sáng hôm nay xuân bắt đầu gõ cửa

Đìu hiu ngõ vắng

Săng lẻ giờ chẳng còn!

 

Sáng hôm nay Thung Mây lười lắm

 

Sáu bảy giờ còn ngủ nướng trong chăn

Trở dậy thôi nào, đón ánh mai hồng

 

Lặng ngắm ngược xuôi

Cuối năm rồi

Lật trở

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

– Em đang ở đâu, hay bên người ấy?

 

– Sao anh giỏi thế?

– Biết đã từ lâu.

 

Anh biết nhiều nhưng chẳng biết gì đâu,

Em đơn giản thôi nhớ thì nói nhớ,

Yêu sao phải giả vờ rồi bóng gió ghen tuông?

 

Đông Thung Mây nghe từ hơi em thở

 

Gió đầu mùa

Áo ấm tự cài khuy

 

Không có anh bên thủ thỉ thầm thì

Bàn tay lạnh

Đan vào nhau đỡ cóng

 

Nghe trong âm thanh của gió

 

Có gì như vỡ vụn ra

Có gì như se sắt lại, mênh mông thăm thẳm vô bờ

 

Ngược lòng đặt tay lên ngực

Nghe tim rưng rức ngậm lời

Hình như mưa, hình như bão, hình như… chỉ hình như thôi.

 

VÕ HOÀNG PHƯƠNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.