Thơ 1-2-3 Võ Hoàng Phương: Nước cuốn trôi phận nghèo

Chiếc thuyền thúng ôm phận người lênh đênh sóng nước// Thuỷ tinh gồng mình, đỏ ngầu đôi mắt/ Trút cuồng phong vào những mong manh// Gỗ theo xe lớn về xuôi/ Đá về xuôi/ Nước cuốn trôi phận nghèo.

Nhà thơ Võ Hoàng Phương ở Nghệ An

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Mẹ Thiên Nhiên, lòng Người như biển khơi

 

Chúng con dại khờ, u mê, lầm lỗi

Cúi xin Người nhân từ đừng giận hờn con nữa

 

Nước mắt trắng trời

Đồng bào con đã ngã xuống

Mẹ ơi!

 

Giận thế đủ rồi hỡi mẹ Thiên Nhiên

 

Chúng con quỳ xuống đây van xin Người tha thứ

Chúng con xin Người bao dung thêm lần nữa

 

Xương núi,

Máu dòng,

Đau xót lắm mẹ ơi!

Tranh của họa sĩ Thụy Vy

Hãy dừng bàn tay dơ bẩn vét thiên nhiên kiệt cùng

 

Bạt núi đá, núi chảy dòng máu trắng

Xẻ cây rừng, rừng không ngớt khóc than

 

Nhà tầng cao thêm

Biệt phủ to thêm

Nước dâng ngập phổi người không giống mang loài cá

 

Chiếc thuyền thúng ôm phận người lênh đênh sóng nước

 

Thuỷ tinh gồng mình, đỏ ngầu đôi mắt

Trút cuồng phong vào những mong manh

 

Gỗ theo xe lớn về xuôi

Đá về xuôi

Nước cuốn trôi phận nghèo.

 

Trong mua lũ có ngọn lửa tình người cháy mãi

 

Những nồi bánh chưng miền núi nấu thâu đêm

Những gói lương khô chắt chiu từ tấm lòng thơm thảo

 

Gửi về xuôi nơi đồng bào miền Trung chơi vơi giữa lũ

Đỡ đần khi đói

Nhớ câu “Nhiễu điều phủ lấy giá gương”.

 

VÕ HOÀNG PHƯƠNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *