Thơ 1-2-3 Võ Văn Trường: Dọc ngang đất nước nghìn nghĩa trang bất tận

Cuộc chiến tranh cong cớn, phũ phàng// Dọc ngang đất nước nghìn nghĩa trang bất tận/ Hoa cúng thơm tho không chia đủ mộ phần// Phía Trường Sơn núi cao, phía Trường Sa biển cả/Những bóng ma chập chờn, con sóng xoáy biển Đông/ Con sóng xoáy vào lương tri thời đại.

Nhà thơ Võ Văn Trường

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Ba đi rồi mẹ có buồn hơn…

 

Vẫn thắc thỏm ngày làm dâu không một người đưa đón

Chỉ có câu hò bên bến Hiền Lương

 

Người con gái cầm trên tay lá thiếp

Hướng vào miền Nam – nơi ấy quê chồng

Nơi ấy là nỗi nhớ người trai mỏi mòn đêm Nam ngày Bắc

 

Cuộc chiến tranh cong cớn, phũ phàng

 

Dọc ngang đất nước nghìn nghĩa trang bất tận

Hoa cúng thơm tho không chia đủ mộ phần

 

Phía Trường Sơn núi cao, phía Trường Sa biển cả

Những bóng ma chập chờn, con sóng xoáy biển Đông

Con sóng xoáy vào lương tri thời đại.

Thắp hương cho đồng đội

Đất nước mang dáng hình của những người mẹ

 

Nước mắt chảy thành sông, nước mắt khô thành đá

Thương mẹ đợi con về, mây trắng ngừng trôi

 

Hỏi trên trái đất này có người mẹ nào như mẹ Thứ(*)

Hiến dâng cả đàn con để chúng con đều là con của mẹ

Những hạt phù sa lắng lại bãi bồi.

 

Khuôn mặt của chiến tranh là nỗi đau da cam

 

Người phụ nữ tiễn chồng con ra trận

Sinh nở đớn đau, dị dạng…nụ cười

 

Và tiếng khóc vỡ ra ai oán

Hoài thai nỗi buồn chín tháng nặng mang

Chồi chẳng thể nảy cây, cơn đau là vĩnh viễn.(**)

 

Tổ quốc xây tượng đài liệt sỹ

 

Sao chẳng thấy mộ bia, chẳng thấy hình hài

Chẳng quê quán, nơi sinh, tên tuổi

 

Có nén nhang cháy lên bên nhành hoa cúc

Có người mẹ đợi con như tượng đá tượng đồng

Và mùa xuân… những nghĩa trang cứ rộng- dài ra mãi.

 

VÕ VĂN TRƯỜNG (QUẢNG NAM)

 

___________

(*) Mẹ VNAH Nguyễn Thị Thứ ở Quảng Nam

(**) Dân gian có câu “còn da lông mọc, còn chồi nảy cây”

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *