Thơ 1-2-3 Vũ Kim Liên: Tờ lịch có số phận như nhân gian có tình

Treo lên cuốn lịch mới ngắm thời gian vơi dần// Mong mỏng vậy thôi mà nặng đầy lắm đấy/ Những xanh hồng tím đỏ chở bốn mùa trôi qua// Tờ lịch có số phận như nhân gian có tình/ Vần xoay trong vũ trụ vẫn hữu hạn mà thôi/ Chợt nghe lòng tiếc nuối sao không dài ngày ơi?

Nhà thơ Vũ Kim Liên ở Việt Trì – Phú Thọ

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Chiều nay gió Đông lanh lảnh thổi về

 

Nắng đang cười bỗng nhiên dừng lại khóc

Lá đang xanh tự rút nhựa khô cành

 

Chới với bay đôi chim nhao về tổ

Lũ mọt già thôi kèn kẹt nghiến răng

Ta khắc khoải mơ một vòng tay ấm.

 

Này hạt sương nhỏ long lanh

 

Phải chăng em hạt ngọc trời đánh rớt

Tự thiên hà kiến tạo cả vạn năm

 

Lò bát quái luyện em thành tinh tú

Đặt mình lên phiến cỏ non tơ

Có biết mình vô giá khi búp kia ngậm ngọc vào lòng?

Treo lên cuốn lịch mới ngắm thời gian vơi dần

 

Mong mỏng vậy thôi mà nặng đầy lắm đấy

Những xanh hồng tím đỏ chở bốn mùa trôi qua

 

Tờ lịch có số phận như nhân gian có tình

Vần xoay trong vũ trụ vẫn hữu hạn mà thôi

Chợt nghe lòng tiếc nuối sao không dài ngày ơi?

 

Nương bóng cội mai già

 

Che khoảng sân nhỏ hẹp

Từ tay cha ngày nào

 

Hoa mai mỗi thì đơm nụ

Cha già mòn hao mỗi thì

Con âu lo ngồi câu hạt bụi!

 

Chiếc chấu liềm của mẹ

 

Dạy con yêu cánh đồng

Qua nắng chan mưa ủ

 

Hạt óng vàng đơm hương

Chiêm mùa cong đòn gánh

Cho con xênh xang yêu tuổi xuân mình.

 

VŨ KIM LIÊN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *