Thơ Quang Chuyền: Thêm lần gợi nhớ, thêm lần đau

VHSG- Quang Chuyền là một người thơ lặng lẽ và đầy thăng trầm. Xuất hiện trên thi đàn từ hơn 60 năm trước nhưng có thời gian hàng chục năm ông im lặng. Chiến tranh. Áp lực công việc. Phiêu bạt mưu sinh. Và những hỉ nộ ái ố đời thường. Để khi nguồn cảm hứng được khơi dòng trở lại thì thơ Quang Chuyền dâng trào: “Tôi những muốn quên đi… Ngày tháng gãy…/ Sao đất trời cứ gợi nỗi yêu em?”. Những tập thơ liên tục xuất bản và những giải thưởng cũng đến. Sự trải nghiệm phong phú “Ta vun vén một đời dâu bể/ Để cuối cùng/ Thấy lá toát mồ hôi” mang lại cho thơ Quang Chuyền tinh chất của đời sống như trái chín, muối biển qua bao mưa nắng sóng gió trong chiếc áo hình thức, ngôn từ giản dị mà tín hiệu nhói lòng bạn đọc tri âm: “Nỗi bi kịch ở nơi cái ghế/ Bởi người ngồi sai chỗ mà thôi” hay trầm tư đớn đau về một thời mà cũng nhiều thời: “Người nằm trong đất thành quê/ Người nằm trong sóng biết về nơi đâu?”. (PH)  

Nhà thơ Quang Chuyền

LỜI MẸ

 

Thôi đừng nhắc chi chuyện cũ

Thêm lần gợi nhớ, thêm lần đau

Con mẹ đi xa,… còn tấm ảnh

Mẹ chỉ băn khoăn lỡ bạc màu!

 

NGƯỜI NẰM TRONG SÓNG

 

Tôi thường lục nhớ trong quên

Lắng nghe Thạch Hãn ngày đêm gọi về

Người nằm trong đất thành quê

Người nằm trong sóng biết về nơi đâu?

 

ĐẤT TRỜI GỢI NHỚ

 

Người đang thức? Hay ngủ ?

Đêm về khuya. Còn tôi với ngọn đèn

Tôi những muốn quên đi… Ngày tháng gãy…

Sao đất trời cứ gợi nỗi yêu em?

 

NHỚ NGƯỜI DƯNG

 

Tự dưng tôi nhớ người dưng thế!

Nhớ lúc đang buồn, nhớ lúc vui

Đêm nằm nghiêng ngửa. Mơ sông bể

Trăng lặn. Trời khuya. Vắng bóng người!

 

HỎI BÀN CHÂN

 

Cúi mình tự hỏi bàn chân

Đường đi phía ấy là gần hay xa?

Bàn chân rất đỗi thật thà

Anh đo từng bước xem là bao nhiêu?

CHỖ TA NGÔI

 

Nơi lá cỏ cõng sương

Có con đường sông chảy

 

Nơi hạt cát vô thường

Có mặt trời trong ấy

 

Cái ta không nhìn thấy

Là cái ta cần tìm

 

Chỗ ta ngồi im lặng

Có bao giờ lặng im?

 

KÝ TỰ MƯA CHIỀU

 

Giọt mưa chiều

Tan vào đất

Ta ký tự

Cái còn. Cái mất

Lòng mơ

Cầm nắm giọt mưa

Gieo hạt

Hỏi thầm:

Hạt đã nẩy mầm chưa?

 

LÁ TOÁT MỒ HÔI

 

Trồng cây đâu có dễ

Khó vạn lần hơn

Người xưa nói: Trồng người…

 

Ta vun vén một đời dâu bể

Để cuối cùng

Thấy lá toát mồ hôi.

 

ĐÁNH  MẤT

 

Ông ấy nhiều của cải

Sao cô đơn tuổi già

 

Hình như đường con cái

Đánh mất người gọi cha!

 

GHẾ

 

Ghế

Chỗ ta ngồi

Đơn giản vậy

Không đơn giản vậy

 

Phải đâu ghế gãy

Người mang thương tật đoạn đời?

 

Nỗi bi kịch ở nơi cái ghế

Bởi người ngồi sai chỗ mà thôi…

 

QUANG CHUYỀN

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.