Trần Hùng ánh lên gương mặt

Tôi muốn nhìn em thật lâu rồi thả ánh nhìn vào trong đêm/ Tôi muốn ôm em thật lâu rồi thả vòng tay mình vào thẳm sâu

Nhà thơ Trần Hùng

Ánh lên gương mặt

 

Có thể ban mai trong tôi sắp tắt

Có thể dòng hồng cầu mảnh mai trong tôi sắp ngừng

Đừng thấy tóc tôi còn xanh mắt tôi còn vui mà hoài nghi

Tôi cảm thấy một điều gì đang đến rất gần rất gần

Vậy mà lòng tôi lại hướng về các con tôi, hướng về một người

Người ơi hãy về với chồng với con với sợi kim đan nhỏ

Mùa đông rồi sẽ qua

Đừng ánh trăng cửa sổ

Đừng thầm thì nắng non

Tôi muốn nhìn em thật lâu rồi thả ánh nhìn vào trong đêm

Tôi muốn ôm em thật lâu rồi thả vòng tay mình vào thẳm sâu

Nhưng giờ đây tôi như hạt cát biển rung lên dưới sao đêm

dưới rong rêu dưới san hô thiêm thiếp.

 

Cúc xanh

 

Xưa ai áo trắng như em ai cầm hoa cúc xanh như em

Trăng lên cánh đồng võng nước, tiếng sênh sáo cuối mùa,

tay cầm tay lá trắng, em che trăng một tấm yếm sồi, ta che em ngực trần lá nóng

Xưa ai áo trắng như em ai cầm hoa cúc xanh như em

Bến đò than sung rơi tầm tã, tay cầm tay lá lúa, mùi tóc ẩm mùi

áo ẩm mùi dòng sông ngun ngút

Rồi gật đầu tạnh cơn mưa nắng lên ngơ ngác

Rồi hoàng hôn đêm đêm

Ta ngồi như đá ta đi như tên

Em đi đâu về đâu ai biết

Mùa xuân qua lâu rồi

Bao năm ta trốn lối hoa, trốn dòng sông bến trong… đợi em về

Nhưng em vẫn đi thầm con đường của riêng em

Với cúc xanh áo trắng.

 

Người đàn bà trầm cảm

 

Ước gì thời khắc ấy ta có mặt

Và mang theo một liều antidepressant hay một liều hy vọng

Nhưng không kịp nữa rồi

Người đàn bà trầm cảm

Người mang con ra khỏi giấc mơ bằng cách nào

Người vuốt ve những búp tay non bằng cách nào

Những ngón thiên thần cong veo ngậm bầu sữa mẹ

Những ngấn hồng đâu cũng mầm đâu cũng lá non

Người thường hôn con bằng cách nào

Nếu không làm mềm môi mình trong sữa trắng

Đêm đêm đêm đêm đập đầu vào đêm

Đêm đêm đêm đêm con tôi thon mềm

Con tôi mịn hồng làm sao chịu nổi

Ta bay xuống vực rồi sao con ta không bay theo

Con ơi càng rơi càng lạnh càng trong

Con ơi con đừng rời xa mẹ

Đôi cánh của con đây đôi cánh icarus của con đây

Mẹ thả con bay rồi mẹ bay theo nhé

Mẹ chọn giờ này yên tĩnh làm sao

Trong đêm mẹ và nước nhìn nhau

Rồi nhìn con lặng im cả bầu trời không vì tinh tú

Không tiếng sương chỉ tiếng vực sâu mời gọi ấm mềm

Con ơi có chiếc nôi nào dịu dàng hơn nước

Có bầu sữa nào miên man hơn nước

Và mẹ chọn cho con bông hoa nước này

mẹ gắn vào môi con xinh lắm

Không phải thở nữa nghe con

Không phải mỉm cười khi ngủ nữa nghe con.

 

Hạ huyền đổ bóng

 

Lót một miếng đêm ta ngồi trên sóng

Trên lá đen lướt đi thăm thẳm giữa nước và trời

Em ở đâu chấm nâu xa lắc

Em ở đâu

bàn tay anh – mái chèo ướt lạnh

Ngón ngón như kem mùa đông

Thấp thoáng đèn cố hương đổ bóng

Trăng chảy đầu thôn tiếng cá quẫy cuối đồng

Em sũng nước em sũng trăng như cá

Rồi thuyền đêm mang em về đâu không rõ

 

Ngày ấy trời xanh biển xanh nắng xanh

Hồn xanh vút cao mây vàng tươi tốt

Người người không em thân trần bay vút

Đoàn tàu rừng rực cánh cửa hồng

Băng đi bao năm không tiếng còi

Chỉ tiếng tà vẹt mãi rung trong lồng ngực

 

Trên lá đêm giữa thăm thẳm nước và trời

Lướt đi thật nhanh thật xa thật êm

Mơ những ngón kem ngủ trong tóc ẩm.

 

Tan tác

 

Còn đêm nay bên em thôi

Sau mưa em ngủ ngoan như rễ cây trong đất

Ngoài kia trăng đã lặn, cửa sổ khung trời bàng bạc

Nhìn em anh nhìn hàng cây lặng im

Khê tiếng gà lòng nặng trĩu

Những ngôi nhà thăm thắp bình yên

 

Em ơi

Xin đừng ra ga chiều

Tiếng còi tàu ngày xa lắm

Đêm mai hãy đừng một mình

Em ngồi một mình cây đêm sẽ đổ lòng đêm sẽ vỡ

Ngôi sao chứng sinh trên trời ánh sáng sẽ tắt

Khi em biết anh không hề quay về.

TRẦN HÙNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *