Truyện ngắn Bùi Thu Hằng: Người lùi bước

Tuyền ngồi chải lại mái tóc nhuộm nâu bồng bềnh óng ả, ngắm đi ngắm lại chiếc váy mới, rồi liếc ra phòng khách. Tiếng hò reo của trận bóng đá trên tivi vẫn vang lên ầm ĩ. Chồng chị  đang dán mắt vào đó. Chị cười khẩy với cảm giác bực bội, khó chịu. Chị khoác thêm chiếc áo Véc mỏng, xỏ đôi guốc cao gót đỏ chót. Ngang qua phòng ngủ của con, cánh cửa hé mở, thấy anh đã ở trong đó, một tay cầm chiếc cặp nhiệt độ, tay kia  kéo chăn đắp cho thằng bé. 

– “Muộn rồi em còn đi đâu vậy?”

Chị thản nhiên:

– “Mới 10 giờ làm gì mà muộn. Ai như anh, lúc nào cũng ru rú ở nhà!”

– “Hôm nay nó bị sốt đấy, chiều không chịu ăn, đòi đợi mẹ! Thằng bé cần có mẹ, mà lúc nào cũng đi như vậy? Em không xót con à?”

– “Em có đi chơi đâu. Tối nay em đi  dự tiệc để ký hợp đồng, phải tính dần thì tết nhất còn có tiền mà tiêu chứ ! Bố con anh cứ ngủ trước đi, đừng chờ em làm gì!”.

– “Con sốt, hôm nay em phải ở nhà với nó một hôm, anh thì không sao cả, nhưng con nó cần mẹ chứ chỉ có bố nó thôi cũng không bù đắp nổi  đâu! Ở nhà một hôm, có không ký được hợp đồng này, thì mai ký hợp đồng khác!”

Nhà văn Bùi Thu Hằng ở Hải Dương

Mặc chồng gay gắt, Tuyền vẫn tảng lờ vì chị đã quen với cảnh  biết bao lần anh đều vậy mà cuối cùng vẫn phải chịu chị. Chị cầm điện thoại, gọi bạn qua đón, không hề thấy đôi vai chồng  run lên, đôi tay nắm chặt giận dữ:

– “Em đứng lại…!”

Chị vẫn đi ra cổng

– “Anh nói, em đứng lại!”

– “Anh không có quyền. Tôi cũng có phải có tự do của riêng mình!”

– “Đã bao giờ anh cấm đoán em trong những cuộc vui chơi chưa? Nhưng hôm nay con ốm và anh muốn em ở nhà để làm tròn nghĩa vụ người mẹ !”

Chị nhếch mép cười với thái độ khinh thường  ra mặt;

– “Nếu thế, anh nên làm tốt trách nhiệm của người chồng, người cha đi. Nếu anh làm ra tiền thì tôi đâu phải đi suốt ngày như vậy. Đã bất tài thì đừng lên mặt…”

– “Bốp …!”

Sau cái tát như trời giáng xuống mặt Tuyền, chồng chị  trùng xuống, bao năm qua, chồng Tuyền chưa từng to tiếng, chứ đừng nói là dùng vũ lực. Tuyền đưa tay sờ lên gò má  đau bỏng rát:

– “Anh giỏi lắm, đã bất tài lại còn đánh vợ. Có người đàn ông nào như anh chưa?”

Chị chạy ra khỏi nhà, vẫy chiếc taxi. Người tài xế tacxi vừa hỏi chị đến ba lần, nhưng chị cũng không biết mình sẽ đi đâu. Đã gần chục năm rồi anh chị lấy nhau.  Chị luôn cảm thấy bất mãn vì chồng không làm ra nhiều tiền. Chị là người phụ nữ thành đạt, chị ra ngoài và gặp nhiều người đàn ông mở miệng là nói tới bạc tỉ. Vì thế mà chị âm ỉ giận. Giận vì chồng lúc nào cũng ôm khư khư cái cuộc sống êm đềm, còn chị thích cuộc sống hào nhoáng và sung sướng hơn thế. Mặc dù để chị có thời gian ra ngoài, anh đã phải thay chị làm người vợ trong nhà. Hết giờ làm, anh về sớm đón con, anh nấu cơm, dọn nhà, cho con ăn, cho con ngủ…Còn chị, chị quen với việc trở thành người của xã hội hơn là gia đình. Mọi người thấy chị sướng khi có chồng đảm đang, tháo vát, nhưng chị thì thấy chán nản, coi thường, khi chồng không phong độ như người ta…

Chị về nhà  lúc 2 giờ sáng, anh lao ra mở cửa nhưng không nói gì, chỉ lẳng lặng đóng cánh cổng lại. Chị đoán anh biết lỗi nên mới làm như vậy. Chị yên chí rằng kiểu gì chồng cũng phải làm lành với mình! Chị đi thẳng vào phòng ngủ rồi chốt cửa. Chị biết thế nào đêm nay anh cũng gõ cửa, và chị phải tỏ rõ sự không khoan nhượng của mình. Nhưng chị chờ, chờ mãi, vẫn không thấy động tĩnh gì, đã hơn 3 rưỡi sáng. Chị rón rén ra phòng khách. Chồng chị không hề ở đó.  Tuyền  bật điện lên,  thấy trên bàn một tờ giấy đặt ngay ngắn:

“Gửi em! Anh biết, bao năm qua, em cảm thấy bất mãn vì có một người chồng không kiếm ra nhiều tiền như em mong đợi. Anh biết, đó là lỗi của anh. Nhưng em ạ. Ngôi nhà lúc nào cũng cần phải sáng đèn, căn bếp cần có người thắp lửa…Nếu em là người phía bên ngoài cánh cửa thì anh phải là người lùi lại, bật công tắc đèn, làm cho bếp luôn ấm…Vì chúng ta là một gia đình. Vì con cần có người bên nó. Sẽ ra sao nếu cả hai chúng ta cùng muốn ra ngoài và bỏ căn nhà này. Nó sẽ lạnh lẽo chứ không còn là tổ ấm. Lúc đó anh sợ rằng, anh có mang tiền về thì căn nhà vẫn không bớt lạnh. Anh đã chấp nhận là người lùi lại. Nhưng em luôn cầu toàn, ích kỷ, em muốn được sống theo ý mình và muốn cả người khác cũng phải theo ý mình, điều đó quá sức với anh. Chúng ta nên dừng lại. Đó là cách để em không thấy bất mãn và anh không cảm thấy mệt mỏi. Đơn anh viết và ký sẵn rồi. Tạm biệt em”.

Chị bật khóc, một cảm giác trống trải lạ thường… Chuông điện thoại reo lên! Chị mừng rỡ, chắc chắn là điện thoại của anh, anh chỉ giận chị mà dọa vậy thôi! Nhưng khônng, đó là số điện thoại lạ! Giọng một người đàn ông “Xin lỗi chị vì em gọi điện vào giờ này! Em là Quyết bạn của chồng chị…!” Chị hoảng hốt “Chồng tôi gặp chuyện gì hả anh?” “À không, hơn một tuần này em không liên lạc được với anh ấy chị ạ, anh ấy tránh mặt mà không nghe máy! Mà em hiện nay thì đang bí quá!” Chị chột dạ “Chồng tôi anh nợ tiền à?”

Một khoảng im lặng khiến chị sốt ruột và chột dạ! Tiếng người đàn ông buồn buồn: “Sao chị lại hỏi thế nhỉ, em tưởng chị là vợ anh ấy thì  biết mọi chuyện của chồng mình thời gian gần đây chứ! Em  là Giám đốc tập đoàn xây dựng, muốn mời anh về đảm nhiệm vị trí quản lý với mức lương có thể đủ trang trải cho cả nhà kèm một căn hộ chung cư. Với điều kiện là chồng chị phải nghỉ công việc cũ và sẽ phải đi công tác các tỉnh! Tiếc là anh ấy từ chối mà không nêu lý do gì, mai là hết hạn trả lời với Tổng giám đốc về trường hợp của anh ấy rồi, em muốn liên lạc, biết đâu anh ấy suy nghĩ lại, không bỏ lỡ cơ hội! Vậy mà anh ấy cứ tắt máy suốt!”

Dứt cuộc điện thoại, chị vội vã vào mở  tủ, vì hôm trước, anh  cất cẩn thận  túi hồ sơ, nghĩ chồng cất tiền, chị lục ra, chả thấy gì nên chị cười khẩy vứt vào chỗ cũ. Bây giờ chị đã hiểu khi đọc, đó là bộ hồ sơ chuyển công tác anh đã làm, nhưng rồi không gửi đi, kèm theo lá thư mời và quyết định tiếp nhận bổ nhiệm đã quá thời  hạn.  Vậy là anh đã chọn bước lùi ở phút chót, còn chị, chị đã phá đi tất cả! Chị lao khỏi nhà khi trời hưng hửng sáng, chị phải đi tìm anh, phải tìm bằng được chồng để nói với anh lời xin lỗi muộn màng, dù anh có hay không một sự tha thứ.

BÙI THU HẰNG

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *