Truyện ngắn Phan Thế Hữu Toàn: Bức tranh thôn nữ

VHSG- Ba mươi tám tuổi. Nhã vẫn sống trong cảnh phòng không. Ngoài bộ bàn ghế salon và hai chiếc tủ gỗ, một đựng rượu trà, một chứa đầy sách, trong nhà chỉ có thêm vài vật dụng sinh hoạt bình thường như ti vi, tủ lạnh, giường nệm, bếp ga. Thế là đủ. Lắm hôm về muộn, Nhã chỉ lót dạ mì tôm. Bữa nào bạn bè rủ nhau bù khú bên bàn rượu đến khuya về tới nhà trong trạng thái chếnh choáng, Nhã lăn ra ngủ. Quá nửa đêm, bụng cồn cào mới gượng dậy vớ lấy chai nước lọc trong tủ lạnh, tu một hơi cho quên cái đói.

Căn nhà của Nhã nằm trên con phố nhỏ. Không rộn ràng xe cộ ngược xuôi. Ven phố có nhiều cây xanh và cũng lắm tiếng chim. Bên trong là khoảng không gian nhỏ với những giò phong lan nở hoa tím, trắng, đỏ, hồng, trông thích mắt. Người đến chơi một vài hôm, ai cũng khen khu phố này yên tĩnh. Nhất là tầm mờ sáng mùa hạ. Tiếng chuông chùa ngân lên, nửa như vọng vào cõi xa xăm nào đó, nửa như đánh thức cõi tâm con người hướng về nẻo thiện. Phải. Những tiếng chuông chùa đã giúp cho Nhã dằn lòng, kiềm chế cơn giận dữ khi bắt gặp chuyện đời của chính mình hết sức nghiệt ngã, trớ trêu. Cũng từ bữa đó Diễm bỏ đi biệt dạng không một lời nhắn gửi. Nhã sống một mình trong căn nhà hơn trăm mét vuông. Anh cất công dò hỏi, tìm kiếm nhiều nơi, rồi chờ đợi bằng lòng vị tha, nhưng vô ích. Hơn nửa năm sau, thằng bạn thân từ thời còn học phổ thông gửi email báo tin “Diễm của ông đã đặt chân đến Texas với gã nhiếp ảnh gia”. Nhã tự nhủ “Ừ. Vậy cũng được. Khỏi phải trông chờ”. Bà dì ruột lấy chồng ở miệt Cà Mau điện thoại cho Nhã, bảo “Bán đứt căn nhà. Vô đây tao bắt mối con nhỏ thiệt đẹp, không thua kém người mẫu. Con nhà tử tế, hiền lành chứ chẳng phải dân chơi bát nháo gì đâu nghe mậy”. Đáp lại lời khuyên là tiếng thở dài của Nhã. Nghe buồn thăm thẳm.

Nhà văn Phan Thế Hữu Toàn

Sống một mình riết cũng quen. Thường thì tầm bốn giờ sáng, Nhã thức giấc. Đi bộ tập thể dục hơn một tiếng, về nhà tắm giặt, tự nấu bát mì, ăn vội rồi phóng xe đến công sở. Khi Nhã dắt xe ra lề phố cũng là lúc cô gái gánh hàng rong đến ngõ, rặc món đồng quê. Lúc thì mớ cá rô, cá lóc, tép đồng. Khi thì bó rau xanh mướt, trái mướp thơm lừng, quả cà tím rịm. Mua nhiều lần thành mối thân quen. Cô gái chẳng bán thách, Nhã cũng không trả giá. Mọi thứ đều được cân đong rạch ròi. Hơn nửa năm trời nhưng Nhã chưa nhận diện rõ nét gương mặt người bán hàng rong. Dường như lúc nào chiếc nón lá cũng dính chặt trên đầu cô gái, cái khẩu trang che kín hai phần ba khuôn mặt, chỉ còn lại vầng trán và đôi mắt đen tròn, lấp lánh; giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn, hiền lành và vóc dáng gọn gàng. Thịt, cá, rau, dưa ở đâu chẳng có. Vậy mà cô gái bán hàng rong vắng bóng mấy bữa liền, bỗng dưng Nhã thấy nao lòng. Chẳng biết có phải vì chuyện mua bán mớ rau, con cá đã trở thành nếp quen mỗi sáng, hay sợi dây vô hình nào đó đã ràng buộc Nhã khiến anh lóng ngóng, trông trước, ngó sau. Trưa về, anh dò hỏi hàng xóm. Nhìn cái lắc đầu của cụ Bân, Nhã như người chưng hửng.

Rồi cô ấy trở lại như mọi chuyện thường ngày. Mấy lần Nhã định cất tiếng dò hỏi. Chẳng hiểu sao, khi nhìn vào đôi mắt lấp lánh của cô gái, bỗng dưng Nhã cảm thấy ái ngại, đành lảng tránh. Khi cô gái đưa cánh tay áo lên trán lau mồ hôi, chiếc khẩu trang vô tình bung ra, hiện rõ một gương mặt đầy gợi cảm khiến cho trái tim của Nhã tưởng chừng khô cứng sau cú sốc tình cảm từ chuyện Diễm ngoại tình, giờ lại rung động trước cô gái nhà quê.

Như kẻ bị thôi miên bởi một thứ bùa mê, thuốc lú nào đó. Trong tâm trí của Nhã luôn hiện hữu hình bóng cô gái bán hàng rong. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt đen tròn lấp lánh, cánh mũi thẳng và cao, đôi môi không son phấn nhưng chín mọng và thấp thoáng nét cười.

Sáng chủ nhật, Nhã lóng ngóng chờ trước ngõ, rồi cất tiếng :

– Ngày cuối tuần gánh hàng của em chắc có thêm món ngon ?

– Anh có đùa em không ? Hàng rong nông quê chỉ là rau dưa, chớ tìm đâu ra cao lương mỹ vị.

– Với tôi bây giờ chỉ có gạo quê, rau sạch, cá đồng mới là món ngon thật sự.

Đằng sau câu nói chân tình của Nhã ẩn chứa khát vọng riêng anh, trong khi cô gái vẫn hồn nhiên chào :

– Bữa nay có cua đồng, mồng tơi. Anh mua nấu bát canh cho ngon miệng.

– Muốn ăn cũng chẳng được. Em thấy đó, trong nhà tôi không có bàn tay phụ nữ thì kiếm đâu ra bữa ăn ngon…

Lúc đó, cô gái mới sực nhớ chưa bao giờ nhìn thấy người đàn bà nào trong căn nhà này.

– Quen nhau đã lâu nhưng tôi chưa biết gì về em  – Nhã hỏi

– Em tên Trang, hăm bốn tuổi, nhà ở xóm Bầu Súng.

Nhận biết cô gái là người hiền lành, dễ mến, Nhã bảo :

– Hôm nào Trang tìm người giúp tôi thu dọn, sắp xếp lại một số vật dụng trong nhà.

–  Nếu anh không chê thì em sẽ dành thời gian giúp anh nha.

–  Chê sao được, chỉ sợ Trang không giúp…

Tưởng nói chơi, nào ngờ chiều cuối tuần Trang đến thật.

Nghe tiếng chuông gõ nhịp bính boong, Nhã bước vội ra cổng. Lòng anh thổn thức niềm vui khi bắt gặp đôi mắt đen tròn lấp lánh của Trang với nét nhìn đầy thiện cảm.

Đứng trước vuông sân, Trang như bị cuốn hút trước vẻ đẹp nhiều sắc màu của hoa phong lan. Ngôi nhà được xây dựng theo phong cách kiến trúc đơn giản nhưng vẫn tạo ra một không gian đẹp với trang trí nội thất gọn nhẹ, cảm giác dịu mát.

Trang bước xuống căn phòng phía sau theo lối đi trên hành lang bên trái ngôi nhà. Ngạc nhiên trước những khung tranh, giá vẽ, vải, bút vẽ các kiểu, sơn dầu, lọ rửa bút và hàng loạt bức tranh lớn, nhỏ…chất bề bộn trong căn phòng, Trang cất tiếng hỏi :

– Anh là họa sĩ à ?

– Đúng. Nhưng tôi bỏ nghề gần hai năm rồi.

– Sao thế anh ?

– Chuyện dài lắm. Mê vẽ từ nhỏ nên sau khi tốt nghiệp phổ thông trung học, tôi dự thi đại học mỹ thuật và bám đuổi nghề hội họa bằng niềm đam mê thật sự. Nhưng rồi…chính cái nghề này đã gieo bất hạnh cho tôi…À, mà thôi, Trang đến giúp tôi là may mắn lắm rồi…

Biết đã chạm vào chuyện riêng tư người khác, cô gái lặng lẽ thu dọn. Khi lật những tấm tranh sơn dầu ở góc phòng, Trang thảng thốt giật mình trước bức tranh nghệ thuật khỏa thân. Trong tranh, một cô gái tràn đầy sinh lực với tư thế nửa nằm, nửa ngồi, gương mặt khả ái, làn da mịn màng, vẻ đẹp thật lãng mạn và quyến rũ. Nét vẽ lột tả những đường cong giàu sức gợi cảm từ bờ vai dịu dàng đến đôi gò bồng đảo săn gọn, eo bụng thon thả và đôi chân nửa co, nửa duỗi rất tinh tế, đủ để che chắn nơi trần tục nhất trên cơ thể con người…

Lần đầu tiên một cô gái quê được nhìn thấy tranh nghệ thuật khỏa thân. Mới bắt gặp Trang còn bẻn lẽn, thẹn thùng, nhưng khi ngắm nhìn bức tranh lâu hơn, Trang mới cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp cô gái trong tranh. Giữa lúc Trang đang ngẩn ngơ trước câu hỏi cô gái nào đã làm người mẫu cho bức tranh thì họa sĩ Nhã xuất hiện. Sau vài giây lúng túng, Trang thật thà cất tiếng :

– Anh vẽ bức tranh sơn dầu này đẹp quá. Cô gái trong tranh cũng đẹp mê hồn.

– Em nhầm rồi. Đó là chuyện của hôm qua, còn bây giờ thì bức tranh này và người trong tranh không còn như ngày cũ nữa đâu.

Dứt lời, Nhã cầm lấy bức tranh mang vào gian phòng kế bên. Khi trở ra nhìn thấy ánh mắt nghi ngại của cô gái, anh im lặng hồi lâu rồi lý giải :

– Biết vậy, nhưng tôi vẫn phải giữ bức tranh đó như giữ lấy bằng chứng về một kẻ bội bạc trong tình yêu.

– Rồi sao nữa anh ? – Trang như bị cuốn hút bởi câu nói ẩn chứa một chuyện tình trắc trở nào đó. Cô vồ vập hỏi, quên luôn đó là chuyện riêng tư người khác.

Thay vì lắc đầu như đã né tránh nhiều người từng quan tâm chia sẻ, chẳng hiểu sao lần này Nhã trầm tư hồi lâu rồi bảo :

– Chưa bao giờ tôi nhắc lại nỗi đau quá khứ với người thứ ba, nhưng hôm nay tôi sẽ kể cho Trang nghe một sự thật…đúng hơn là một đớn đau, bất hạnh.

Căn phòng trầm lắng, nghe rõ tiếng máy điều hòa phả hơi lạnh. Nhã nhìn ra sân hồi lâu rồi nói :

– Cô gái trong bức tranh đó là Diễm, vợ tôi. Yêu nhau khi Diễm còn là sinh viên đại học sân khấu điện ảnh. Cô ấy là hoa khôi của trường, từng đoạt quán quân cuộc thi sinh viên thanh lịch thành phố. Vẻ đẹp của Diễm khiến nhiều chàng trai say mê như điếu đổ, nhưng kết cục chỉ có tôi chinh phục được trái tim của cô ta sau nhiều cuộc săn đón, tán tỉnh. Mối tình đầu thật đẹp và thơ mộng đến mức nhiều bạn bè của tôi cũng phải phát ghen. Diễm là con út chủ hiệu kim hoàn nổi tiếng nên được cha mẹ nuông chiều mọi thứ. Tôi là con đầu gia đình công chức. Sau tôi là cô em gái đang du học bên Pháp. Trang biết không, yêu nhau non năm, chúng tôi kết duyên chồng vợ. Lễ cưới đông vui lắm. Bạn bè từ cố đô Huế cho tới miệt vườn Cà Mau đều hội tụ. Nhiều người trầm trồ khen Diễm đẹp như người mẫu, tôi phổng mũi, nhại câu nói dân gian để đùa với mấy đứa bạn thân “Cưới vợ phải cưới liền tay. Chớ để lâu ngày đứa khác nó ôm”.

Ngừng một lát Nhã kể tiếp :

– Tôi không ngờ chẳng bao lâu sau câu nói đùa của mình biến thành sự thật nghiệt ngã trớ trêu. Bức tranh nghệ thuật khỏa thân do chính tôi vẽ Diễm khi cô thuận tình làm mẫu từ hồi còn học năm cuối đại học sân khấu điện ảnh đã được tôi mang từ phòng tranh về nhà sau ngày cưới. Không nói Trang cũng biết, chẳng ai dại dột trưng bày ảnh vợ khỏa thân cho những gã đàn ông khác rửa mắt. Không ngờ trong những lần đến phòng tranh của tôi trước đó, một gã nhiếp ảnh gia sỏi nghề chân dung nghệ thuật đã mê mẩn bức tranh, lén lút sao chép bằng một cú bấm máy. Sau này tôi mới biết gã đã phóng bức ảnh chụp được đặt trong phòng riêng để ngắm nhìn say mê như một tín đồ ngoan đạo. Dần dã gã thành kẻ si tình, lang thang dò tìm người trong tranh suốt nhiều tháng trời và tình cờ bắt gặp Diễm trong ngày cô lên xe hoa. Rồi gã mải mê bám đuổi Diễm dù biết cô đã có chồng. Cho tới giờ tôi vẫn chưa lý giải được thứ ma thuật nào đã cuốn hút Diễm ngã vào vòng tay gã nhiếp ảnh gia. Khi tôi biết được sự thật đã quá muộn. Giận người vợ trẻ bạc tình, nhưng tôi cũng tự oán trách mình dại dột. Tôi còn nhớ có lần cha tôi bảo “Con gái ở phố bây giờ nhiều đứa sống phóng túng quá mức. Đừng mơ tưởng đến gái đẹp ở chốn thị thành làm gì con ạ, nay mai về quê kiếm vợ cho chắc”. Mẹ tôi cất tiếng “Duyên phận trời định chớ biết đâu mà tính. Ông nói vậy sao hồi xưa lọ mọ lên phố tìm tôi”. Cha nói “Hồi xưa khác, bây giờ khác”. Còn tôi sau này mới thấm thía lời khuyên của cha. Đương nhiên không phải cô gái nào ở thị thành cũng đều phóng túng, dối trá, bạc tình…nhưng cú vấp ngã của tôi trước ngưỡng cửa hạnh phúc gia đình không chỉ minh chứng lời cảnh báo của cha năm nào, mà còn khiến cho ông cứ thở dài mỗi khi tôi về thăm quê…À, mà Trang nghe chuyện buồn của riêng tôi làm gì cho nặng đầu. Trang kể chuyện của mình đi…

Cô gái gánh hàng rong ngồi im lặng, đầu ngổn ngang suy nghĩ về bức tranh nghệ thuật khỏa thân và chuyện tình của Nhã. Mãi đến khi Nhã giục, Trang mới thảng thốt giật mình.

***

Trang rời phố trở về nhà sau một buổi dong ruổi mưu sinh. Chặng đường từ phố về xóm Bầu Súng chừng ba cây số. Mờ sáng mỗi ngày, cô gái cọc cạch xe đạp chở thực phẩm vào cửa ngõ nội thành. Gửi xe nhà người quen, Trang xếp rau quả, cua, cá, tép đồng vào rổ rá, gánh bộ trên những lề phố thân quen. Đến trưa lầm lũi trở về khi lưng áo thấm đẫm mồ hôi. Những vòng xe đạp đều đều đưa Trang qua đường làng rợp mát cây xanh, cô không hề biết Nhã đang bám đuổi từ phía sau. Anh muốn tìm hiểu cuộc đời cô thôn nữ có vẻ đẹp thánh thiện, duyên dáng đến mê hồn.

Khi Trang dừng lại trước căn nhà mái ngói, vách xây, mặt tiền hướng ra phía ao đang mùa sen nở rực hồng, Nhã tấp xe vô quán nước bình dân bên đường. Bà cụ trạc gần bảy mươi tuổi nhìn Nhã bằng đôi mắt tò mò hồi lâu mới cất tiếng hỏi :

– Cậu là bạn cô Trang hả ? Cô ấy là con nhà tử tế, hiền lành lắm, cậu đừng có đùa cợt mua vui rồi biến mất sẽ mang tội đó nghe.

– Dạ thưa bác, cháu chỉ là khách hàng thường mua rau dưa của cô ấy thôi mà – Nhã gượng gạo chống chế.

– Cậu không giấu được đâu. Nhìn ánh mắt tôi biết cậu có cảm tình cô Trang rồi. Cậu mà nên duyên với cổ là phúc đức lắm đó. Thời buổi bây giờ kiếm được một người nết na, hiền thục như cô Trang không phải dễ.

Đặt chiếc ly thủy tinh và chai nước trước mặt Nhã, bà cụ kể tiếp :

– Học xong cấp ba, cô Trang thi đậu trường đại học ở Sài Gòn nhưng má cổ lâm bệnh nặng phải lo chữa trị nên phải gác lại việc học. Từ hồi đó cô Trang thay mẹ gánh hàng rong ra phố bán. Nửa năm sau thì mẹ cô Trang về với tổ tiên, cổ phải  chăm lo chuyện chợ búa, cơm nước vì người cha đã quá già yếu. Cách đây non năm đã có người bám đuổi nhưng cô Trang từ chối, vì không muốn xa quê sang Mỹ làm dâu…

Uống xong ly nước, Nhã từ tốn chào bà cụ rồi lên xe về nhà. Vắt tay lên trán suy tư hồi lâu, anh bật dậy cầm cọ vẽ. Không có người thật ngồi phía trước làm mẫu. Không phải bức tranh khỏa thân. Lần đầu tiên anh vẽ chân dung thôn nữ với khuôn mặt trái xoan, đôi mắt đen tròn lấp lánh, cánh mũi thẳng và cao, đôi môi không son phấn nhưng chín mọng và thấp thoáng nét cười. Vẻ đẹp thánh thiện, duyên dáng đến mê hồn của Trang cứ hiện hữu trước mắt, tạo cho nét vẽ của Nhã thêm tài hoa, sống động. Bất chợt một khát vọng trỗi dậy khiến Nhã ôm lấy bức tranh và thầm gọi hai tiếng : Trang yêu!

PHAN THẾ HỮU TOÀN

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *