Chùm thơ 1-2-3 Hà Phi Phượng: Người thắp ngọn lửa nồng sáng ấm trăm phương

Có phải mùa thu…// Người đã mộng mị cùng sương/ Đã thao thức nghe rừng phong trút lá?// Nhịp hồng bào rộn ràng ngực trẻ/ Trời thu tráng lệ thánh đường/ Người thắp ngọn lửa nồng sáng ấm trăm phương.

Nhà thơ – nhà giáo Hà Phi Phượng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Giấc ấm đơn sơ

 

Chuông vang, mẹ hỏi: con gái phải không?

Tiếng mẹ bếp lửa mùa đông reo tí tách.

 

Mấy khúc ruột gần xa chia nhau mang nỗi ngóng

Trống trải nhiều khi lòng mẹ thẫn thờ

Khi nào mẹ tròn giấc ấm đơn sơ?

 

Bài thơ cho con

 

Giọt nắng mai hay tiếng chim rừng

Dòng suối nhỏ hay làn hương mỏng?

 

Từ vạn thuở mây bay, từ ngàn năm đất lắng

Đôi cánh thiên thần mang hạt đời đậu xuống

Mẹ nảy cánh đồng thơm ngọt trái thương yêu.

Tranh của họa sĩ Phạm Thị Phương Thảo

Hương núi còn say

 

Tản Viên non xanh cúc quỳ đơm vạt áo

Tiên Sa gương hồ quyến luyến sương mai.

 

Ta ngẩn ngơ giữa đất trời trinh bạch

Em dịu dàng lụa nắng

Hương chè lam thơm ngọt nét môi cười.

 

Gối mơ lên mùa cỏ đuôi chồn

 

Chớm đông, thảm cỏ trổ hoa nhủ gió về se lạnh

Sóng đỏ rờn bay vi vút sáo mục đồng.

 

Chiều nay bến sông không còn mùa cỏ đợi

Tuổi thơ tôi ơi, bao giờ trở lại

Gối đầu nghe cỏ du ca…

 

Có phải mùa thu…

 

Người đã mộng mị cùng sương

Đã thao thức nghe rừng phong trút lá?

 

Nhịp hồng bào rộn ràng ngực trẻ

Trời thu tráng lệ thánh đường

Người thắp ngọn lửa nồng sáng ấm trăm phương.

 

HÀ PHI PHƯỢNG (THÁI BÌNH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *