Chùm thơ 1-2-3 Nguyễn Tiến Nên: Từ khóa nào đây cho cuộc về nguồn

Từ khóa nào đây cho cuộc về nguồn// Sử sách hàng trăm năm rỉ máu/ Địa ngục trần gian bảng lảng khói hương// Tôi đặt gót sẻ sàng trên cát mềm An Hải/ Biển vẫn trong xanh vô tư rải nắng vàng/ Sao lòng suy tư trĩu nặng? Ông cha từng vượt khám bơi ngang.

Nhà thơ Nguyễn Tiến Nên

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Xa thật rồi phải không? Hòn Gai ơi! Sáng ấy!

 

Gần làm chi rồi nhớ nhung đến vậy

Đầu Gỗ lạnh lùng Gà Chọi đứng bơ vơ

 

Giọng em ngân trên đỉnh núi Bài Thơ

Ru con phố khoe mình Hạ Long tên mới

Con tàu anh chuyển lái. Than đằm lòng hồn không chút gio than.

 

Từ khóa nào đây cho cuộc về nguồn

 

Sử sách hàng trăm năm rỉ máu

Địa ngục trần gian bảng lảng khói hương

 

Tôi đặt gót sẻ sàng trên cát mềm An Hải

Biển vẫn trong xanh vô tư rải nắng vàng

Sao lòng suy tư trĩu nặng? Ông cha từng vượt khám bơi ngang.

Lẹ làng thả vào rủi may những chiếc vó mỏi mong

 

Sao hôm thèm nghe tiếng chuột tìm nhau

Sao mai nhớ tiếng kêu canh của loài bìm bịp

 

Háo hức bình minh nổi nênh phận gái

Người đàn bà phân thân gợn sóng thản nhiên kéo bóng mình

Bàn tay xôn xao vũ điệu thơm thơm trang vở học trò.

 

Tôi bước đi trên luồng không khí vừa thanh lọc

 

Tìm con đường vô hồn mặc niệm những ban mai

Tìm hàng cây không ngữ ngôn trắng đêm ngơ ngác…

 

Nắng đã hươm hươm sông Sài Gòn ngọt lừ làn gió sớm

Từng đôi chim câu hây hẩy tự tình

Những sợi tóc mai… thỏ thẻ.

 

Bông nhài nhà bên ngào ngạt toả hương

 

Chưa kịp ngõ lời em đà hái gửi

Khoái ẩm từ đây thổn thức lòng anh

 

Sớm hôm chăm chút nên hương nhụy

Người chắc đắn đo hái trao mình

Làn khói trên tay anh vấn vít, lung liêng, lung liêng.

 

NGUYỄN TIẾN NÊN (QUẢNG BÌNH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *