Chùm thơ Lê Thanh Hùng: Lời em nói, nhẹ nhàng như cơn gió thoảng

Rồi một ngày kia hoa sẽ nở thôi anh!// Lời em nói, nhẹ nhàng như cơn gió thoảng/ Cây trong vườn rờ rỡ tươi xanh// Bầy sẻ nâu lích chích đầu cành/ Biết có tin được không? Đợi ngày em nói/ Nên con chìa vôi vội vàng rớt giọng đành hanh

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Rồi một ngày kia hoa sẽ nở thôi anh!

 

Lời em nói, nhẹ nhàng như cơn gió thoảng

Cây trong vườn rờ rỡ tươi xanh

 

Bầy sẻ nâu lích chích đầu cành

Biết có tin được không? Đợi ngày em nói

Nên con chìa vôi vội vàng rớt giọng đành hanh

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy ở Đồng Nai

Có một đôi mắt đen đăm đắm nhìn anh

 

Nghe sâu thẳm, lung chiều vời vợi

Bên vườn thanh long tím hồng tươi mới

 

Từng quảng trắng đen, bóng nắng chạy lần quanh

Không một lời hẹn, trong những điều mong đợi

Chấp chới rơi, hoa nắng phủ đầu cành…

 

Ánh nắng muộn màng chấp chới trên hoa

 

Cánh tím rung rung trong ngập ngời óng biếc

Như lấy lại khoảng ngày thua thiệt

 

Dưới bóng râm, nghiêng ngữa một quầng xanh

Nắng quái nắng, đời hoa như thầm tiếc

Nở âm thầm trong khoảng lặng mong manh

 

Sự hiểu biết và việc làm có thể sẽ khác nhau

 

Ai cũng biết rất là khó lòng trúng

Nhưng không vì thế mà người ta không mua vé số

 

Cứ loay hoay ngồi một mình gậm nhấm nỗi đau

Nhưng vì ghen tị, nên hay cười trên nỗi đau của người khác

Chuyện sấp ngữa trên đời, nhiều khi ta lại tự quàng vào

         

LÊ THANH HÙNG

(Bắc Bình – Bình Thuận)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.