Chùm thơ Nguyễn Đinh Văn Hiếu: Hí ngựa ô ngoài ngõ đón em dìa

Khớp bạc anh tra, yên vàng cương gấm kiệu vang/ Mặc kệ nẻo xa, ta bà rừng rú nước thiêng// Vòng núi mộng đồi mơ nhẩn nhơ suối đợi sang rừng nhớ/ Biển hẹn hò dắt nhau mắt nhấn chìm trong mắt, trong môi/ Một phen theo nhau dìa vách lá hóa dinh thự nguy nga.

Nhà thơ Nguyễn Đinh Văn Hiếu ở Trà Vinh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Chim manh manh có được điều lành

 

Chim manh manh không đậu cành chanh

Chót vót thân cây cao to, tán xòe rộng rãi

 

Miếng sảnh miếng sành gắng sức cũng không chạm tới

Biết chọn ngọn, chọn cành, chọn cây mà đứng

Vừa có được điều lành, vừa đường đường bệ bệ nghêu ngao.

 

Giờ ai cũng ghiền hát lý chim quyên

 

Quen chậu quay quay quay quày chung chậu

Lia thia quày quày quen chậu đá nhau

 

Chén trong sóng còn khua huống hồ vợ chồng quay mặt

Làm sao giữ nếp giữ nhà giữ bàn là không xém áo

Đốt than, bắt còng lỡ vận, chim quyên bèn xuống đất ăn giun.

Hí ngựa ô ngoài ngõ đón em dìa

 

Khớp bạc anh tra, yên vàng cương gấm kiệu vang

Mặc kệ nẻo xa, ta bà rừng rú nước thiêng

 

Vòng núi mộng đồi mơ nhẩn nhơ suối đợi sang rừng nhớ

Biển hẹn hò dắt nhau mắt nhấn chìm trong mắt, trong môi

Một phen theo nhau dìa vách lá hóa dinh thự nguy nga.

 

Xui quạ kêu anh cũng muốn liều

 

Quạ kêu kêu quạ – con quạ nó kêu

Quạ kêu loạn xạ dạ anh rối rạ

 

Người dưng khác họ lọ mọ mần chi lí lị

Dìa hay ở lở dỡ sớm chiều quên bữa này bữa nọ

Ngày thương đêm nhớ lớ ngớ ra vào ngày nhớ đêm thương.

 

Trăng ẩn mình treo nỗi nhớ hớ hênh

 

Mấy đận hẹn hò em vui trăng rải vàng gốc mạ

Triền đê ướt lời thề tay luồn tay chẳng ấm sương sa

 

Ngồi nhìn sông đêm từ con rạch hết nước ròng nước lớn

Trăng trầm mình giấu nỗi nhớ khúc sông sâu

Giong cánh buồm anh say sóng mắt suốt canh thâu.

 

NGUYỄN ĐINH VĂN HIẾU (TRÀ VINH)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *