Chùm thơ Nguyễn Đức Bá: Tôi nhặt vầng trăng rơi vàng úa phía xa mờ

Tôi hái mùa trăng rụng đêm cao nguyên mờ xa// Hái tôi hái cả hồn say/ Đêm chơi vơi lạc lõng// Dã quỳ vàng hương gió thổi qua miền nhớ/ Rụng đêm, rụng trăng vỡ thành muôn ánh lụa/ Tôi nhặt vầng trăng rơi vàng úa phía xa mờ.

Nhà thơ Nguyễn Đức Bá

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ, Cơ sở May mặc Tôn Thẩm.

 

Tôi hái mùa trăng rụng đêm cao nguyên mờ xa

 

Hái tôi hái cả hồn say

Đêm chơi vơi lạc lõng

 

Dã quỳ vàng hương gió thổi qua miền nhớ

Rụng đêm, rụng trăng vỡ thành muôn ánh lụa

Tôi nhặt vầng trăng rơi vàng úa phía xa mờ.

 

Nghiêng phía chiều say đêm rụng xuống bời bời

 

Nhặt bóng mây qua thềm

Hoàng hôn run rẩy. Uống bụi sương mềm

 

Rêu phủ bờ vai .Mắc võng thu rơi xô trăng ngã

Câu lục bát trọ vào giấc mơ em rụng trên miền nhớ

Nghiêng đời gánh những chênh chao. Triền đêm cỏ rối.

Phiến đá vỡ trong hồn chạm một mùa Ngâu

 

Nghe tiếng sóng vỗ bờ

Gió về say đắm sông chảy giữa hồn ai

 

Dáng em gầy mưa rơi chạm đóa trầm xanh

Giọt nhớ mê hoang đêm quỳnh hương run rẩy

Miền thu vàng rụng vỡ một cung sầu.

 

Những dòng sông lặng lẽ tan trong đêm thu vàng

 

Tôi lau mùa thu trên mắt em

Mềm như lời của gió, trên miền ký ức rêu xanh

 

Câu thơ mắc cạn giữa đôi bờ. Nốt trầm rơi vào khoảng lặng

Nghe nồng nàn chạm trên giọt lá thu rơi miền trăng vỡ

Đêm tan chảy, sông ru giấc mơ đời lặng lẽ hồn say.

 

Mùi cỏ dại trong đêm trăng thu vàng rơi

 

Em gầy như giọt thu rơi trong mùa trăng vỡ

Hương của trời chạm vào giấc cỏ trôi

 

Ai thả vạt trăng mơ về miền xanh đêm thu rụng

Rưng rưng cánh gió đợi chờ. Dấu trầm hương đọng lại

Ta uống cạn giấc mềm cỏ hoang. Đêm lạc lõng thu rơi.

 

Bỏ lỡ giọt mưa rơi chiều cuối thu vỡ vụn

 

Hoang tím sương giăng, nốt trầm khoảng lặng

Dòng sông trôi về bến nhớ. Ôm giấc mơ mềm

 

Con sóng xô chạm hoàng hôn mắc cạn

Một vầng trăng trôi lạc phía xanh mùa

Chiều cuối thu, sợi tóc mềm đan những giấc mơ xa.

 

NGUYỄN ĐỨC BÁ (QUẢNG NAM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *