Chùm thơ Nguyễn Trọng Lĩnh: Rồi ngày kia giấy trắng nở bông hoa

Con đọc ê a ngày xưa cha đi học// Những mặt chữ đầu tiên như sao/ Uốn ngọt mấy lần con đánh vần chưa rõ/ Âm béo âm gầy lăn về cha quá khứ/ A bờ cờ… một hai ba…/ Rồi ngày kia giấy trắng nở bông hoa.

Nhà thơ trẻ Nguyễn Trọng Lĩnh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Con đọc ê a ngày xưa cha đi học

 

Những mặt chữ đầu tiên như sao

Uốn ngọt mấy lần con đánh vần chưa rõ

 

Âm béo âm gầy lăn về cha quá khứ

A bờ cờ… một hai ba…

Rồi ngày kia giấy trắng nở bông hoa.

 

Gậy như ý trong tay, con tha hồ thể hiện

 

Những giun rắn phượng rồng

Thiếu thừa đứt quãng

 

Sinh khí vẫn bay giữa đất trời màu trắng

Nét viết đầu, gậy như ý nặng ngàn cân

Bàn tay con rã theo tiếng đánh vần…

Ba ba

 

Con cầm tay cha và dắt đi

Phía chiếc điều khiển tivi tàng hình ma trận

 

Ba ba… “Một con vịt”: con đùng đùng khóc giận

“Chú voi con ở bản Đôn”

Con nở tròn mãn nguyện!

 

Ngày con đi mẫu giáo

 

Cô kể chuyện “con thỏ ăn cỏ uống nước rúc vào hang”

Cả lớp hiền như thỏ

 

Bỗng một cánh tay dong lên diễu võ

Bồng bột thưa cô

Con thỏ ăn cà rốt…!

 

Sơn nước của con

 

Lên màu trên vuông trắng

Những sôi động thân quen

 

Tay mắt thơ ngây chấm phá những ánh đèn

Như thần kinh thích thú

Lộ bức tranh khuôn mặt với nét cọ hồn nhiên!

 

Con thấy gì trong bát cơm?*

 

Đứa con ngập ngừng: Cơm thịt cá. Rất ngon!

Con thấy gì nữa không? –  Không ạ! Cha hát…

 

Trong hạt cơm là đồng lúa, mồ hôi, nước mắt nông dân

Là cha nhọc nhằn kiếm tiền, mẹ ân cần chợ nấu

Chớ hợt hờ, con phải học nhìn sâu!

______

* Dặn con gái đầu lòng.

 

NGUYỄN TRỌNG LĨNH

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.