Chùm thơ Trần Thanh Dũng: Hình dung phương Nam lại có những tháng ngày buồn?

Sài Gòn ho, sốt nghiêng trở phía nào cũng nhói/ lan sang miền Đông, miền Tây cũng nóng và ho// quanh “lá phổi xanh” U Minh mà lại thiếu oxy để thở?/ virus corona và những gì liên quan tới nó/ dịch dã qua rồi lịch sử mới gọi tên?

Nhà thơ Trần Thanh Dũng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

chái bếp bờ ao sao rất đỗi thân thương?

 

yêu biết mấy món dưa chua mẹ muối

con ba khía cành hông bờ bụi

 

mẹ làm mắm ngày nào mút hết một miền ngon

mong lại được về quê để hái mớ ký ức non

bông điên điển vàng nên cũng vàng theo sắc nhớ?

 

xin ai đừng nặng nhẹ với buồng cau?

 

khéo xoay trong chiếc mâm trầu ngày cưới

lễ vật miệt đồng tươi mới

 

ăm ắm tình làng nghĩa xóm để nồng cay

xin cám ơn đời và xin nắm chặt tay

mở cánh cửa tình yêu vào khung trời hạnh phúc?

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

để bảo vệ sự sống nhỏ nhoi của mình?

 

con cuốn chiếu biết cuộn mình vào trong

những chiếc lá kép của bụi cây chết giả

 

cũng biết cách khép lại bề diệp lục

những cánh hoa ban chiều bớt tím

để khung trời ngạo nghễ xanh?

 

nếu chặt hết những gì cần chặt?

 

thu hết những gì cần thu

chắc hết những gì cần chắc

 

thì một ngày kia trái đất

chỉ trơ trọi đất nâu

và tâm hồn của loài người thổ máu?

 

làm sao đẽo gọt không gian và thời gian?

 

để lắp đặt vừa vặn vào khung hiện thực

làm sao sắm tấm áo hoàng bào

 

để khoác lên mình dung nhan của ảo tưởng

cuộc sống luôn bắt đầu từ hôm nay

mà lý thuyết lại sinh ra từ quá khứ?

 

những điệp khúc vội vàng lại vang lên rồi chợp tắt

 

đâu đó giữa mùa thu bãng lãng khói mây

chưa kịp nghe hết tiết điệu sầu thương của gió

 

thì ngày mưa đã xê dịch phía chân trời

để lại lòng phố khoảng lặng im với tiếng còi xe

tiếng dây giăng và nhịp đập của những con tim khó thở?

 

hình dung phương Nam lại có những tháng ngày buồn?

 

Sài Gòn ho, sốt nghiêng trở phía nào cũng nhói

lan sang miền Đông, miền Tây cũng nóng và ho

 

quanh “lá phổi xanh” U Minh mà lại thiếu oxy để thở?

virus corona và những gì liên quan tới nó

dịch dã qua rồi lịch sử mới gọi tên?

 

Sóc Trăng, 10.2021

TRẦN THANH DŨNG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *