Đặng Huy Giang thời mắc dịch mang tên chết chóc

VHSG- Thời mắc dịch/ Mỗi nẻo đường có thể hóa chiến trường/ Mỗi căn phòng trở thành nơi cố thủ/ Người thấy người là sợ/ Chẳng biết trốn vào đâu/ Đành trốn vào mình./ Người các nước sợ hãi người Trung Quốc/ Người Trung Quốc sợ hãi người Vũ Hán/ Người Vũ Hán đường cùng, sợ hãi lẫn nhau.

VỀ THƠ

 

Lá rơi xuống đâu

Mầm mọc lên đến đấy

Từ đất

Cây hồi sinh run rẩy

Lại tươi non như thuở ban đầu.

 

Về thơ

Tôi cũng mong như vậy

Không bao giờ có điểm tận cùng

Chỗ ngã xuống rồi

Lại là chỗ đứng lên.

 

THỜI MẮC DỊCH

 

Thời mắc dịch

Khẩu trang lên ngôi

Im lặng lên ngôi

Một tiếng khúng khắng, một tiếng sụt sịt thôi

Cũng nhìn nhau

dè chừng, cảnh giác…

 

Người ta dặn: Hãy xa nhau hai mét

Tránh xa đám đông

Xa lêu lổng, chơi bời!

 

&

 

Thời mắc dịch

Mỗi nẻo đường có thể hóa chiến trường

Mỗi căn phòng trở thành nơi cố thủ

Người thấy người là sợ

Chẳng biết trốn vào đâu

Đành trốn vào mình.

 

Người các nước sợ hãi người Trung Quốc

Người Trung Quốc sợ hãi người Vũ Hán

Người Vũ Hán đường cùng, sợ hãi lẫn nhau.

 

&

 

Thời mắc dịch mang tên lây lan

Thời mắc dịch mang tên chết chóc

Ai cũng nghĩ mình là nạn nhân

Còn người kia thủ phạm

 

Thế giới hoang mang

virus

virus…

Thế giới virus

hoang mang

hoang mang…

 

KHÔNG ĐỀ

 

Có nỗi buồn đốt mãi chẳng thành than

Có niềm vui chợt bùng lên như lửa

Chẳng tự nhiên không cũng chẳng tự nhiên không mà có

Không – có – có – không… đâu hẳn đã tự mình.

 

ĐỘC BẢN

 

Núi giống núi

Biển giống biển

Sông giống sông

Đến từng chi tiết.

 

Lá giống lá

Hoa giống hoa

Quả giống quả

Đến từng chi tiết.

 

Thơ giống thơ

Văn giống văn

Báo giống báo

Đến từng chi tiết…

 

Những bản sao thảm hại

 

Sao không tự mình

Độc bản

Người ơi!

Nhà thơ Đặng Huy Giang

TRÊN CON TÀU THỜI GIAN

 

Trôi qua tôi

mùa xuân

mùa hạ

mùa thu

mùa đông…

 

Trôi qua tôi

hoa đào

hoa sen

hoa hồng

hoa cúc…

 

Trên con tàu thời gian

đi

không dừng

Trên con tàu thời gian

đi

không sân ga

Trên con tàu thời gian

đi

không trở lại.

 

NHƯ BIỂN

 

Chúng ta có thể bị bôi bẩn bất kể lúc nào

Chúng ta có thể bị tẩy xóa bất kể lúc nào

Chúng ta có thể bị đầu độc bất kẻ lúc nào

Chúng ta có thể bị giết bất kể lúc nào

 

Thì đã làm sao!

 

Như biển mênh mông nhận về tất cả

Như biển không cùng nhận về tất cả

Mà lúc nào cũng chấp nhận mình ở nơi thấp nhất đấy thôi!

 

THẾ GIỚI BÂY GIỜ

 

Xanh đến nỗi không xanh thêm được nữa

Trắng đến nỗi không trắng thêm được nữa

Trời vẫn trên kia

Biển vẫn dưới này…

 

Mây cứ bay

sóng cứ trôi

Chẳng có cách gì níu giữ

Thế giới bây giờ vuột khỏi tầm tay

 

Thế giới bây giờ đêm đêm ngày ngày

Thế giới không thế giới.

ĐẶNG HUY GIANG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.