Đức Phật, Nữ Chúa và điệp viên – Tiểu thuyết Hồ Anh Thái – Kỳ 2

Băng cướp và các nhà sư bàn bạc khá lâu về các điều kiện. Không thể nói là Nữ Chúa không nhận ra ta. Mỗi khi đưa mắt nhìn các nhà sư, ánh mắt nàng lại dừng hơi lâu ở ta. Có ánh nhìn như nhận ra một gương mặt. Có ánh nhìn như đã quen thuộc. Chắc là phải nhớ ra.

Lần đầu trong một quán cá bên sông Hằng, ta giả làm một thương nhân để vào ăn cá. Nàng giả trai cũng để vào ăn cá. Lần thứ hai là khi ta đi trong đoàn từ thiện của hoàng hậu lên đảo biệt giam. Nàng đã dắt chúng ta đi khắp hòn đảo để giới thiệu về cách tổ chức cuộc sống cho những kẻ bị bắt. Lúc này thì ánh nhìn như muốn hỏi sao một nhà sư của một tôn giáo không sát sinh như ta lại đi ăn cá. Và tại sao sau khi ăn cá rồi mà ta vẫn còn vẻ mộ đạo nhường kia. Ta cung kính ngồi bên và nhắc nhở sư cả khi ngài quên gì đó. Ta cần mẫn ghi chép những điều kiện của Nữ Chúa. Rồi ta đưa văn bản điều kiện ra hàng cho Nữ Chúa điểm chỉ.

Đức Phật, Nữ Chúa và điệp viên – Tiểu thuyết của Hồ Anh Thái

>> Đức Phật, Nữ Chúa và điệp viên – Tiểu thuyết Hồ Anh Thái – Kỳ 1

 

Giờ thì chúng ta đang ngồi trong phòng hội kiến của hoàng cung. Sư cả và ta được chỉ chỗ cho ngồi xuống, yên vị rồi thì vua Udena mới bước ra.

Đấy là người có gương mặt trầm lặng. Không tươi hơn hớn mà phảng phất buồn. Không phải buồn vì những điều mới xảy ra mà chắc chắn là quanh năm suốt tháng nó cứ buồn buồn như vậy. 

Tôn giả Pindola trình lên nhà vua bản ghi điều kiện của Nữ Chúa, kèm theo văn bản của giáo đoàn kiến nghị tổ chức thực hiện. 

Nhà vua đọc. Đọc kỹ. Rồi bảo viên quan đứng bên mang bút ra cho ngài khoanh vào những ý ngài thấy cần khai triển cho rõ hơn.

– Trẫm có lời cảm ơn giáo đoàn đã cất công thực hiện một việc lớn cho vương quốc. Dân có yên thì nước mới vững bền.

Ta cố tìm xem trên gương mặt kia, đâu là nét hoang dâm bắt hết đàn bà con gái về hậu cung, rồi dung túng cho những kẻ một bước lên bà ấy khuynh loát trong triều. Đâu là vẻ tàn ác khi nghĩ ra việc thử lòng thành thật của hoàng hậu bằng cách bắn mũi tên vào người nàng. Đâu là cái yếu hèn mù quáng không nhận ra âm mưu của quý phi để thị âm mưu đốt hậu cung làm cho hoàng hậu chết cháy. Đâu? Đâu?

– Đã bao lâu nay trẫm đã nghĩ cách khuyến dụ băng cướp ấy ra hàng mà chưa được. Giáo đoàn đã lập công lớn khi trực tiếp xử lý vấn đề này. Quả là dân có yên thì nước mới vững bền.

Lặp lại hoàn toàn ý tứ của câu trên. A, cái ông vua này hình như tư duy hơi chậm. Ý tưởng trườn bò như rùa trong cái đầu của ông ta. Ý tưởng luẩn quẩn loanh quanh như con kiến leo cành đa. Lại còn nói chuyện dân yên nước vững. Chính là dưới chính thể của ông ta, dân tình đói khổ, quan lại đục khoét, giặc cướp nổi lên như ong. Ông ta chỉ ngồi đó mà hưởng lạc, đâu có cất nhắc chân tay dẹp loạn cho dân yên.

Sư cả nói ra một điều khoản nãy giờ chưa bàn bạc cho rõ ràng:

– Bẩm hoàng thượng, sau khi ra hàng, Nữ Chúa trở thành nữ khất sĩ trong giáo đoàn của tiểu vương quốc Vamsa. Bằng cách ấy, nữ khất sĩ sẽ được miễn truy tố, được những ưu đãi và những miễn trừ đối với người tu hành.

Vua chầm chậm đáp:

– Tất nhiên rồi. Không chỉ Nữ Chúa mà tất cả những người ra hàng, dù không gia nhập giáo đoàn, cũng sẽ được miễn truy tố. Còn ưu đãi người tu hành thì không đâu. Dân đang đói khổ, người tu hành lại đòi được ưu đãi, dân người ta nhìn vào, người ta oán tôn giáo.

Nghe có vẻ thực tế. Đúng là một ông vua chỉ biết đến những vấn đề thế tục. Làm ra vẻ giữ gìn hình ảnh cho tôn giáo, nhưng thực ra trong lòng đầy những nghi ngại thờ ơ. 

Nhà văn Hồ Anh Thái

Đúng lúc này, nhà vua giơ tay đập đánh bép vào một bên má. Như là tự tát mình. Con muỗi đậu trên má ngài đã bị đập bét xác. Nhà vua thản nhiên giơ lòng bàn tay lên nhìn cái xác muỗi rồi thản nhiên xoa xoa phủi phủi. Hành động sát sinh ngang nhiên như vậy là khiếm nhã trước mặt các nhà sư. Mà có khi đấy là ngài chủ ý tỏ thái độ thách thức trước một tôn giáo chủ trương không sát sinh. Như là muốn bảo, các người có con đường của các người, ta có con đường của ta.

Trước khi chúng ta đứng lên cáo biệt, nhà vua dặn thêm:

– Hãy lưu ý thêm cho trẫm hai việc: một là nói với các địa phương có cấp ruộng cho người ra hàng thì cấp cho mảnh đất tốt, không phải đất hoang hóa không canh tác được, người ta oán thán. 

Thật đúng là con người thực tế. Chu đáo đến từng chi tiết. Nhưng nhà vua trong khi tỏ ra quan tâm thì lại quên mất rằng lệnh cho các địa phương là việc của triều đình. Giáo đoàn đâu có quyền làm điều đó.

Nhà vua ngừng ngắn rồi nói tiếp:

– Việc thứ hai: lễ tiếp nhận đầu hàng không phải do triều đình tổ chức trong kinh đô mà là việc của giáo đoàn. Giáo đoàn tự tổ chức là hợp lẽ hơn cả. Các thầy nhớ mời đại diện quan chức trong triều và cảnh binh.

Rất thực tế, nhưng điều này nhà vua không cần phải dặn. Đám người ra hàng đã chọn giáo đoàn chứ không chọn triều đình. Và giáo đoàn đã sẵn sàng kế hoạch tổ chức lễ ra hàng ở thiền viện sư nữ. 

Trước khi quay đi, ta vẫn còn thấy trên má vua Udena một vết máu đỏ bầm, ở chỗ con muỗi đã bị đập bét xác. 

(Trích tiểu thuyết của Hồ Anh Thái)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.