Truyện thiếu nhi của Trần Thu Hằng: Hải âu đi tìm cha – Kỳ 3

Hạc cũng là một loài chim, nhưng hạc giấy là để tưởng nhớ người đã mất. Việc gấp hạc giấy mang ý nghĩa chung của loài người, không phân biệt bất cứ ai. Chắc là cô ấy gấp hạc để tưởng nhớ cha mình và những người chiến sĩ hải quân đã hy sinh ở quần đảo Trường Sa này. Lần trước anh đi biển cũng được thấy mọi người gấp hạc giấy để thả xuống biển, cùng với hương hoa trong lễ tưởng niệm. Xúc động lắm!

Nhà văn Trần Thu Hằng

>> Hải âu đi tìm cha – Kỳ 1

>> Hải âu đi tìm cha – Kỳ 2

 

CON TÀU GIỮA NHỮNG BÃO GIÔNG

 

Len đáp về tàu khi trời xẩm tối, nhóm lái tàu và các kỹ thuật viên đang ngồi ăn cơm bên khoang hàng, có Lin đang chễm chệ đậu trên vai anh Khôi. Từ xa, Len nhận thấy cái vai của anh Minh khòm khòm bên cạnh, nom rất tội nghiệp. Thế là cậu lật đật nhảy đến, mổ mổ vào tay anh.

– Ôi, Len về rồi này mọi người ơi! – Anh Minh vui mừng reo lên. Len nhảy lên vai anh trước đôi mắt ngỡ ngàng của Lin và tất cả mọi người.

– Chú em làm cho anh và mọi người lo buồn muốn chết đi được! Tưởng chú em theo bầy cá heo đi ra đại dương rồi chứ…

Lin làu bàu nói, nhưng mắt thì sáng lên khi thấy Len. Len quẹt quẹt cái mỏ lên cổ áo anh Minh, dụi đầu vào tóc anh, rồi ngoác mỏ sang bên cạnh để nói với Lin:

– Em đi theo các anh cá heo dạo chơi trên biển tí thôi, tại anh không chịu dậy để đi cùng em đấy Lin!

– Biết rồi! Biết rồi! Lần sau không thế nữa…

Hai anh Minh, Khôi và những người bạn hỉ hả nhìn thấy Len xuất hiện. Họ vuốt ve bộ lông của Len, trìu mến nhìn cậu. Vui nhất vẫn là anh Minh, anh đút cho cậu miếng thịt thật to, nheo nheo mắt nhìn nó vẻ tự hào.

– Len giỏi thật! Anh tin là em sẽ quay về đây mà…- Anh Minh thầm thì vào tai nó.

– Nó quay về là đúng, sắp có biển động rồi, loài hải âu rất thông minh, nó biết trước chúng ta rất nhiều thứ… – Một tiếng nói khác vang lên làm mọi người hơi ngỡ ngàng, vì mọi thứ vẫn diễn ra bình thường.

Song lời tiên đoán ấy đã trở thành sự thật ngay trong đêm. Đầu tiên là con tàu hơi dập dềnh khiến mọi người đang say giấc thấy chòng chành không yên. Nhưng chỉ một lúc sau, con tàu rung lên bần bật, người nằm trên những chiếc giường dã chiến bị đẩy dạt qua một góc, rồi lại bị bật lại góc đối diện. Đồ vật trên tàu, nhất là những chiếc va ly có bánh xe, bắt đầu chạy qua chạy lại trên sàn. Nhiều người chóng mặt, buồn nôn, đầu óc quay cuồng đến nỗi phải xin trợ giúp.

Hai chú hải âu đang tuổi ăn tuổi lớn thì khỏi phải nói, đang gác mỏ lên vai nhau ngủ say thì tàu bị nghiêng làm lăn lông lốc đến những thùng hàng trong khoang, may mà hàng hóa được chằng néo chặt nên không bị nguy hiểm đến tính mạng.

– Len! Em có sao không? Còn sống không?

Lin bật dậy trước, vồ lấy cái bóng của Len đang lăn đi trong ánh sáng mờ mờ từ ngoài hành lang tàu hắt vào.

– Anh Lin, anh Lin có bị sao không?

Len cũng choàng tỉnh, cả hai vội choàng lấy nhau, kéo nhau nhảy lên chỗ ô cửa sổ nhỏ trên cao. Vừa lúc đó loa tàu cũng bật lên, thông báo tình hình biển động.

– Toàn tàu chú ý! Toàn tàu chú ý! Hiện nay tàu đang ở trong vùng biển có áp thấp nhiệt đới, nhưng tình hình không quá nguy hiểm. Mọi người hết sức bình tĩnh, làm theo chỉ dẫn của thủy thủ đoàn, và tuyệt đối không ra các vị trí nguy hiểm vào lúc này. Nếu cần có sự giúp đỡ, xin mọi người hãy gọi ngay cho chúng tôi…

Lin bám vào cửa sổ, vẻ mặt bơ phờ mệt mỏi. Lúc này, nhóm của anh Minh, anh Khôi đã xuất hiện và chạy qua chạy lại hành lang một cách khẩn trương nhưng cũng rất nhẹ nhàng. Một lúc sau, anh Minh chạy vào khoang hàng, bật đèn lên để kiểm tra mọi thứ, và khi nhìn thấy hai chú chim hải âu đậu ở trên cao, anh cười mừng ra mặt:

– Giỏi lắm, hai đứa tự lo cho nhau, vượt qua sóng gió nhé. Anh sẽ trở lại ngay!

Lin thở dài nói với Len sau khi anh Minh quay đi:

– Chẳng biết sao anh mệt bã cả người, xương khớp, đầu cổ cánh đều rã rời như ông lão vậy. Chú em vậy mà khỏe, ra biển với đàn cả heo cả buổi mà vẫn không sao…

– Có sao đâu anh. Cái hôm gặp cây quạt điện gió khổng lồ trên đảo, em cũng bị y như anh vậy…

– Thú thật, đây là lần đầu tiên anh gặp cảnh này. Lần trước đi biển với anh Khôi sóng yên biển lặng, vui chơi thỏa thích, chẳng biết mệt là gì…

***

…Con tàu bị nhồi lắc liên tục suốt đêm. Các anh trong thủy thủ đoàn phải chạy như con thoi trên tàu để giúp đỡ cho những người say sóng. Nhưng cũng có người trong thủy thủ đoàn ngất xỉu vì mệt, phải đưa về phòng cấp cứu. Mặt mũi Lin méo xẹo, tựa hẳn người vào một bên cánh của Len. Nghe tiếng loảng xoảng vang từ phía nhà bếp – cách khoang hàng chỉ một cái hành lang – Lin thều thào nói:

– Anh đói bụng quá! Giá như bây giờ có cái gì bỏ bụng nhỉ!

– Em cũng đói. Không biết giờ này các anh nuôi đã có gì để ăn chưa…

– Xoong nồi kêu loảng xoảng thế kia, chắc là vỡ hết cả rồi, lấy gì mà nấu…

Len cười thành tiếng “kéc kéc, kéc kéc…”, rồi choàng lấy một bên cánh của Lin, rủ: “Đi nào!” Cả hai bay qua hành lang, tìm cửa để đi vào bếp. Chẳng khó khăn gì khi cả hai đến trước một cánh cửa đang mở, mùi thức ăn tỏa ra thơm nức. Cả hai nhìn nhau rồi ngoắc nhau: “Vào đi, vào đi!”

Thật là lạ, nhà bếp khá nhiều người. Trong cảnh con tàu lắc lư mạnh như thế này, những cái chân bàn được buộc chặt vào nhau, xô chậu được xếp hết xuống sàn. Một số người ngồi trên ghế, nhưng người mệt lả, ngồi không vững, mặt xanh như tàu lá. Các anh nuôi mặc áo choàng trắng và đi ủng nhựa khá dày để khỏi trượt té, luôn tay luôn chân tiếp tế cho mọi người. Có người còn được anh nuôi đút cháo, dỗ dành như với em bé vậy.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Lin vui mừng ra mặt, thở ra một tiếng “khì!” Cả hai mon men đi qua góc cửa, đến gần chỗ mọi người hơn. Xung quanh có cháo, nước trắng và cả thuốc, nhưng cả hai không biết cách nào xin được cả.

– Bây giờ anh giả vờ té ra giữa sàn, mọi người thấy chắc chắn sẽ lấy thức ăn cho anh… – Len thì thầm nói với Lin khi thấy cái cây lau sàn đang cắm vào cái thùng nhựa để bên cạnh cửa. Không hiểu sao nó cứ lắc la lắc lẻo trong cái thùng mà không bị rơi.

– Anh mệt quá, không leo lên được. Chắc xỉu luôn trước khi mọi người nhìn thấy anh quá…

Nghe Lin vừa nói vừa than thở, Len liền bay lên, vít lấy đầu cây lau sàn để lấy đà… té xuống. Nhưng vừa lúc con tàu bị nghiêng đúng chiều Len đang đứng, nên cậu làm một cú “ter” thật dài, ngã người ra giữa phòng rồi bắn thẳng ra tới cửa nhà bếp. Vừa lúc đó một anh nuôi bưng cái nồi bước ra, anh kêu “Á!” lên một tiếng, chới với suýt ngã. Nhưng bị loạng choạng một tí, anh  đứng thẳng dậy được, hai tay gồng cứng để giữ cái nồi khỏi bị đổ.

– Úi! Cu cậu này ở đâu không biết! Bác ơi, bác có sao không?

Anh nuôi xuýt xoa kêu lên. Một bác mặc áo sĩ quan hải quân màu trắng quân hàm đại tá, quần tây xanh đang cúi đầu, giơ hai tay về phía trước để ngăn anh nuôi không ngã và làm đổ nồi nồi thức ăn. Thấy mọi chuyện đã ổn, bác mới cẩn thận cúi xuống để bế Len ra chỗ ghế ngồi:

– Bác không sao, không sao cả. Xem này, chú chim này nó đói, đi kiếm ăn đấy. Khổ, người còn nằm bệt thế này, bọn chim chắc là đói lắm đây…

– Ôi may quá, suýt nữa thì cậu ấy bị trúng một đạp của anh nuôi…

– Anh nuôi giỏi quá, nhờ học võ đấy!

– Cho nó ăn cháo đi, một lát là tỉnh thôi mà…

Tranh minh họa của Hằng Xuân

Mấy người trong phòng ăn ồn lên, có vẻ thích thú vì sự xuất hiện của Len. Bác đại tá đặt cậu vào lòng như muốn ủ ấm, và đặt chén cháo đang ăn dở vào sát mỏ của cậu. Nhưng Len thì căng thẳng hết cả người vì nghĩ đến Lin đang đứng xớ rớ ở cửa ra vào. Cậu thấy ngượng khi được chăm sóc như vậy. Thấy Len không đụng mỏ vào chén, bác sĩ quan lại cầm ly sữa đút cho nó.

– Ăn đi cho khỏe, để bác còn phụ với các anh nuôi, chăm sóc những người khác nữa chứ!

Nghe bác nói vậy, Len vùng ra một cái, nhảy tót xuống sàn để chạy đến với Lin. Anh chàng nằm bẹp xuống sàn, trông thật khổ sở. Nhưng thấy Len chạy ra, Lin xấu hổ muốn chạy tọt ra ngoài. Len không nói gì, chỉ dùng mỏ, cánh và cả chân kéo Lin vào cho bằng được.

– Ô, ô, hay chưa kìa! Có thêm một chú hải âu nữa kìa! Chắc là chúng nó đói lắm rồi…

– Ôi chao ôi! Nó hiểu được tiếng người hay sao ấy. Mà xem chúng nó thương nhau chưa kìa!

Mọi người đang ngồi trong phòng đều bất ngờ bởi tình huống hai chú chim hải âu “đi lạc” vào. Bác sĩ quan kia vừa tấm tắc nói to lên, vừa chủ động chạy đến, đón cả hai về ghế ngồi, ôm chúng vào lòng rồi mớm thức ăn – chủ yếu là Lin ăn tới tấp nên Len nhường. Cả phòng ồn ào lên thấy rõ.

– Tôi biết hai anh chàng này, đây là hai chú hải âu “binh nhất” và “binh nhì” được ra biển lần đầu đấy. Tuy là chim hải âu nhưng lại được các cậu trong thủy thủ đoàn đưa về đất liền nuôi nấng, nên cái nết y như chim nhà vậy đó. Hai ông cha nuôi ngày nào cũng ngồi ăn ở gần khoang hàng và cái cầu thang bên kia, làm nhiệm vụ tối mặt tối mũi nên đâu có thời gian để mắt tới tụi nó…

– Đáng yêu thật, nhìn thấy chúng nó thế này cảm thấy thật ấm áp…

Vừa ăn, cả hai vừa dỏng tai lên nghe. Như đã quen với hoàn cảnh nên không mọi người không kêu ca gì cả, con tàu cũng đã bớt chông chênh nên đồ đạc không xê dịch nữa. Đồng hồ kêu boong boong báo 6 giờ sáng. Anh bếp trưởng chạy ào ra chỗ treo điện thoại, bấm hối hả rồi cất tiếng:

– Báo cáo thủ trưởng, chúng tôi đã chuẩn bị xong bữa sáng, nhưng ngoài hành lang tàu bị mưa ướt và sóng đánh khá cao lên không bày bàn ghế ngồi ăn được. Chúng tôi xin mang bữa sáng đến các phòng luôn ạ. Những ai cần chăm sóc chúng tôi sẽ đưa về phòng ăn hoặc phòng y tế để theo dõi sức khỏe. Báo cáo hết!

Trong điện thoại nói gì đó rất ngắn gọn. Anh bếp trưởng đáp: “Báo cáo, rõ!” rồi treo điện thoại lên tường. Ngay lập tức, đội quân anh nuôi từ trong bếp tỏa ra, mang những khay thức ăn và bát đũa đi khắp con tàu. Len và Lin ngỏng cổ lên nghe ngóng, tỏ vẻ hiếu kỳ lắm. Bác sĩ quan lại dùng bàn tay to và ấm giữ chúng lại; ông nói với cả hai như nói với hai đứa bé:

– Ở đây, không đi ra ngoài nguy hiểm lắm…

– Đúng rồi. Thế nào lát nữa hai ông bố nuôi của hai anh chàng, và nhóm kỹ thuật viên của tàu, cũng sẽ đến đây ăn sáng mà…

– Hôm nay thời tiết xấu thế này, chắc là mọi người không lên thăm đảo được. Anh em trên đảo chắc là rất buồn đây…

Nghe đến đây, bác sĩ quan đứng dậy, đặt hai chú chim hải âu vào cái ghế đệm rồi với cái nón cối đội lên đầu:

– Để bác ra ngoài xem thế nào. Tàu cách đảo không còn bao xa nữa, nếu trời không mù thì có thể nhìn thấy bằng mắt thường rồi đấy. Nhưng hôm nay không lên thăm đảo được thì biết bao giờ mới quay trở lại đây…

Nói xong, ông lom khom bước ra, vì dáng người của ông to quá khổ, chỏm tóc còn cao hơn cả cửa ra vào. Cái đệm ghế ông vừa rời đi thật ấm áp.

***

Sau này Len mới biết, sự xuất hiện bất thường của đàn cá heo có thể là dấu hiệu của biển động; chỉ vì trên tàu có nhiều người đi biển lần đầu nên chưa có kinh nghiệm ứng phó với biển động mà thôi. Còn loài chim hải âu của cậu sinh ra là suốt ngày bay trên biển, đến khi trời sắp có bão thì chia thành từng đàn tìm nơi trú ẩn. Vì vậy, mọi người trên tàu dựa vào sự trở về của cậu mà cho rằng cậu biết trước cơn biển động sắp tới. Chỉ có Len mới tự biết mình chẳng có tài cán gì, cậu đang chập chững những bước đầu tiên làm quen với biển cả, và nhờ làm bạn với Lin, với đàn cá heo… mà biết thêm nhiều thứ. Nhưng Len luôn đau đáu nghĩ về cha mình. Nhất là trong buổi sáng biển động, mưa nhiều và trời mù dày đặc, con tàu phát ra lệnh mọi người phải ở yên trên tàu, không được tự ý lên boong hoặc đứng ở những nơi nguy hiểm. Đội cứu hộ, trong đó có anh Minh và anh Khôi, thì trực chiến ở sàn tàu. Bác sĩ quan hải quân cao lớn kia thì cứ đi đi lại lại ở hành lang, thỉnh thoảng dùng ống nhòm nhìn ra xa xa. Len và Lin ăn no, ngủ ấm một giấc thì đã khỏe, lon ton ra thành tàu, nhưng cũng chỉ dám đi quanh quẩn gần bếp, và sẵn sàng quay vào khoang hàng cho an toàn.

Lin nói với Len:

– Em có nhớ bác sĩ quan hải quân kia nói gì không. Chúng mình ở rất gần đảo rồi nhưng không thể lên thăm đảo. Bác ấy có vẻ buồn lắm đấy.

– Có, em nhớ. Anh Lin có để ý thấy một cô gái rất trẻ, cũng mặc áo trắng hải quân, cứ ngồi ủ ê trong phòng và gấp những con chim bằng giấy không? Cô ấy không nói gì cả, nhưng vẻ mặt rất buồn. Sau đó hình như cô ấy cố tình đeo khẩu trang vào để mọi người không biết là mình đang khóc…

– Ôi trời, sao lại là gấp những con chim bằng giấy? Phải gọi là những con hạc giấy chứ. Chú em này, đúng là lính mới chả biết gì cả.

– Ơ, thế là anh cũng có nhìn thấy cô gái ấy à? Cái cô ấy gấp là hạc giấy à? Mà hạc giấy là gì?

Len hỏi lại, vẻ mặt hết sức ngây thơ khiến Lin cười phá lên nghe cùng cục, cùng cục khá ồn ào.

– Hạc cũng là một loài chim, nhưng hạc giấy là để tưởng nhớ người đã mất. Việc gấp hạc giấy mang ý nghĩa chung của loài người, không phân biệt bất cứ ai. Chắc là cô ấy gấp hạc để tưởng nhớ cha mình và những người chiến sĩ hải quân đã hy sinh ở quần đảo Trường Sa này. Lần trước anh đi biển cũng được thấy mọi người gấp hạc giấy để thả xuống biển, cùng với hương hoa trong lễ tưởng niệm. Xúc động lắm!

– Vậy à?

Lúc đó, những ý nghĩ về cha lại hiện lên trong đầu Len. Chắc là cô gái đang nhớ cha mình nên mới khóc âm thầm như thế. Chị ấy biết rõ cha mình đã mất, còn Len thì vẫn chưa rõ cha và mẹ mình như nào. Cậu nghe bác sĩ quan áo trắng hối hả nói vào máy bộ đàm đang cầm trong tay:

– Vâng, xin cảm ơn Đô đốc nhận lời gặp tôi. Tôi sẽ đến ngay.

Bác sĩ quan bỏ máy bộ đàm vào túi quần, rồi sải chân bước nhanh về phía trước. Len bấm mỏ vào cánh Lin, rủ chạy theo bác ấy ngay lập tức. Đôi chân dài của bác di chuyển rất nhẹ nhàng lên cầu thang, đi vào hành lang và bước vào phòng chỉ huy. Cánh cửa phòng nhanh chóng khép lại, Lin và Len kéo nhau vào theo, nhưng suýt nữa thì va mỏ vào thành cửa đau điếng…

– Chuyện gì ấy nhỉ, có vẻ gấp rút lắm anh Lin ạ!

– Thử theo anh qua đây. Chắc cửa sổ phòng Đô đốc đang mở…

Lin phóng người bay vào lối đi khá sâu và tối bên trong, Len liền bám sát theo. Cả hai bay vòng vo mấy bận mới ra được hành lang bên ngoài. Lần qua các ô cửa sổ nhỏ bằng kính, cuối cùng cả hai cũng tìm thấy căn phòng mà bác sĩ quan vừa bước vào.

– Suỵt, anh nói đúng mà. Cửa sổ đang mở, cứ lẳng lặng đi vào, không được gây tiếng động nghe chưa!

Lin thì thào rồi thu chân lại, chui tọt qua cửa. Len nhát gan hơn, cứ bay vờn qua vờn lại, chần chừ không dám chui vào.

– Vào đi, vào đi!

Lin bám vào thành cửa sổ, ngoắc lấy ngoắc để. Len đánh bạo bắt chước theo, làm một cú bay không thể hoàn hảo hơn luồn qua cánh cửa kính trượt. Chẳng ngờ bác sĩ quan đang đứng đối diện với vị Đô đốc của con tàu, đã nhìn thấy tất cả những hành động ấy của hai chú hải âu mình mới ôm ấp và cho ăn lúc sáng sớm.

Bác hơi nhướng đôi lông mày lên, một bên mép cũng động đậy. Nhưng chỉ có thế, rồi vẻ mặt bác trở lại bình thường, có vẻ như đang chờ đợi điều gì đó.

Vị đô đốc, trong bộ trang phục bằng kaki trắng, cũng im lặng, hơi cúi đầu so vai như đang phải suy nghĩ điều gì quan trọng lắm. Ông chợt quay lại, mím môi, gật đầu, và may là ông không nhận ra có hai kẻ vừa mới đột nhập bất hợp pháp phòng của ông. Cả hai nằm nép trên cái kệ sách có nhiều cuốn bị xô nghiêng, chắc là cơn biển động đã làm cho sách vở nghiêng ngả như vậy.

– Tôi khẩn thiết xin Đô đốc chuẩn y cho tôi được lên đảo. Vì như tôi đã trình bày, hòn đảo này là nơi tôi đã canh giữ suốt 5 năm trời lúc mới ra trường, nên tình cảm đối với đảo sâu nặng lắm. Đây cũng là hòn đảo nằm ở vị trí hiểm yếu, tàu thuyền khó vào nên lính đảo ít được gặp mọi người, các chiến sĩ thiếu thốn tình cảm lắm. Điều quan trọng nhất là hiện giờ đảo đang cần tiếp tế gấp, vì không chỉ có lính đảo mà còn có thuyền của ngư dân, gặp biển động bất ngờ phải dạt vào, neo lại đây, mọi người đang phải nương tựa vào nhau chờ qua cơn áp thấp nhiệt đới. Vì vậy, tôi xin một đội tiếp tế khẩn cấp lúc này, chứ nếu chờ được ra đảo lần sau, thì biết đến bao giờ… thưa thủ trưởng…

Bác đại tá nói khá dõng dạc và rành mạch, nhưng đến đoạn cuối thì giọng nói hơi méo đi, trầm hẳn xuống, đôi mắt cũng nhìn xuống hai bàn tay đang đan chặt vào nhau.

Vị Đô đốc lại gật gật cái đầu, xấp giấy trên tay ông được cuộn tròn lại, đập đập vào cổ tay. Đô đốc nhìn lên trần, quầng thâm trên mắt nổi phồng lên, gương mặt nặng vẻ ưu tư. Ông chỉ buông ra mấy chữ:

– Rất nguy hiểm, anh Nghiêm ạ!

– Vâng, tôi biết, thưa Đô đốc!

Bác sĩ quan cũng đáp lại bằng mấy chữ chắc nịch. Sau cùng hai đôi mắt nhìn nhau.

– Tôi đồng ý! Cho phép anh sử dụng những phương tiện tốt nhất để đảm bảo cho chuyến đi an toàn!

– Rõ, thưa thủ trưởng!

Bác sĩ quan giơ tay, dập gót chào theo kiểu nhà binh. Vị Đô đốc cũng lập tức đáp lại. Sau đó hai người ôm chặt lấy nhau. Đô đốc nói bằng giọng hơi nghẹn ngào:

– Đại tá Nghiêm! Thực ra tôi rất muốn lên đảo với anh em, nhưng nguyên tắc không cho phép. Anh và các chiến sĩ lên đảo, hết sức cẩn thận, an toàn là trên hết – Thật bất ngờ, ông giơ tay lên, dập gót chào theo kiểu nhà binh: Tôi, đô đốc Nguyễn Văn Bình, xin gửi lời chào các chiến sĩ trên đảo của chúng ta!

– Rõ, thưa Đô đốc! Tôi sẽ chuyển lời.

TRẦN THU HẰNG

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *