Nguyễn Dương Quang rượu hết đàn im mây gió sẽ

VHSG- Nhà thơ Nguyễn Dương Quang sinh năm 1945 tại Dran, huyện Đơn Dương, sống tại thành phố Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng, vừa qua đời ngày 29.4.2020, hưởng thọ 75 tuổi. Ông từng là sĩ quan Quân lực Việt Nam Cộng hòa, sau năm 1975 làm vườn, kinh doanh, chủ khách sạn Bông Hồng nổi tiếng ở xứ sương mù, nơi dừng chân của nhiều văn nghệ sĩ trong và ngoài nước.

Nguyễn Dương Quang xuất hiện trên thi đàn miền Nam từ trước năm 1975, thơ ông man mác nỗi buồn người lính xa nhà mà Đêm cuối năm viết cho má là một trong những bài thơ tiêu biểu. Vẫn với tâm trạng cô đơn, trắc ẩn, càng về sau này thơ Nguyễn Dương Quang càng sâu lắng, bàng bạc nỗi niềm kiếp nhân sinh giữa thế giới bao la rượu hết đàn im mây gió sẽ/ bay mãi ngàn năm, ta vẫn đây” mà bài thơ Đêm ôm đàn uống rượu một mình là tiếng lòng sẽ còn mãi của ông.

Vĩnh biệt nhà thơ Nguyễn Dương Quang, VHSG xin trân trọng giới thiệu chùm thơ của ông như nén tâm hương tưởng nhớ một con người hào hiệp, nặng tình người tình thơ.

PHAN HOÀNG

Nhà thơ Nguyễn Dương Quang. Ảnh: Phạm Cao Hoàng

Đêm ôm đàn uống rượu một mình

 

Nàng trăng đẹp quá lại gần đây

đất bỏ trời buông nhé! đêm nay

thế gian biết có còn ai thức?

hồn ta sân vắng quá trăng ơi

 

Gió mây mây gió hãy ngừng bay

chở mộng lòng ta ghé bến này

rượu hết đàn im mây gió sẽ

bay mãi ngàn năm, ta vẫn đây

 

Này rượu đào chôn chửa ngàn năm

tình chửa thiên thu, mộng chửa vàng

tóc trắng rơi trên đàn run rẩy

mạch máu dòng men chảy lang thang

 

Vằng vặc trăng kề rượu trắng trong

ấm hồn ta một kiếp lưu vong

trên mặt đất đời ta vẫn sống

buổi quay về nghe tiếng dòng sông

 

Trăng sắp tàn chưa, sương tiếp sương

đàn say bao khúc mấy tơ chùng

đêm chung thuỷ, bao dung… đêm biết

con người nhỏ bé giữa mông lung.

 

Khúc rong ca của kẻ lãng du

 

Có những lúc ta say như ngọn gió chiều

lướt thướt trên sông hát cùng đám lau,

có lúc ta vui như làn mây trắng

bên đồi kia ta quên ta là mây

 

Có lúc sao ta như con dế buồn

lủi thủi nghêu ngao đêm rừng cỏ non,

có lúc sao ta như vầng trăng khuyết

bên trời kia cô đơn trong chiều sương

 

Có những lúc ta ngồi như đá

chờ cơn sóng đến ôm bờ vai

bờ cát trắng chân còng mệt mỏi

còn lang thang suốt đêm trần ai

 

Có lúc ta ngơ như một anh hề

tỉnh tỉnh điên điên nắng chợ gió quê

có lúc ta si như thiền sư lẩn

quên lời kinh, quên ta giữa biển mê.

 

Đêm cuối năm viết cho má

 

đêm nay con ngồi một nơi rất xa má

đếm tuổi con bằng nước mắt má đong

trong đêm thoảng giọng hiền má gọi

con vừa nghe, muốn khóc, rất bâng khuâng

 

ở làng này không ai đốt pháo

đêm thật buồn như bước đông đi

con còn có ít giờ hưu chiến

biết đâu chừng, thôi, nghĩ làm chi

 

mấy năm nay con không có Tết

hình như năm chỉ có ba mùa

con không buồn xuân chê đời lính

buồn xa má như trời mưa

 

từ xa má con làm con nhiều mẹ

lúc nào cũng vui lúc nào cũng buồn

có kẻ vui luôn, người buồn mãi

mình con của má cười rưng rưng

 

con nghe những dòng sông kể chuyện

biển xa năm họp mặt một lần

chuyện những xác cầu xác người chìm nổi

chuyện đồng loại như là phù vân

 

hình như cây súng con lạ lắm

sao nó run lên khi đạn lên nòng

tâm hồn nó như tâm hồn con vậy

một kẻ nằm, kẻ đứng, xót xa không?

 

trước mặt con: những ngọn đồi cát máu

đêm thì thầm cùng những nấm xương

ôi, trái tim con mãi tôn thờ má

đã dạy con hai tiếng yêu thương

 

từ má lòng bàn tay dìu dắt

con bơ vơ giữa cuộc phù sinh

dòng nước nào xa nguồn mà không đục

sợ một mai con lạc dấu chân mình

 

thôi, má ngủ đêm nay ngon giấc

con ngồi đưa chiếc võng rách quê nhà

đạn vòng cầu đừng đi trong đêm tối

lệ sẽ đầy giấc má nhớ con xa

Dran ngày về

 

Mây ngu ngơ theo gió về lối cũ

lòng ngỡ như trôi lạc cõi xa xôi

cây đa xưa già chưa mà đã chết?

và người bên giếng hẹn đã đi rồi

 

Xa lắc một thời chim quanh miệng tổ

lối mộng đầu còn lãng đãng chiêm bao

hồn hiu hắt bên sông buồn vắng nước

gió đã bạt đời lỗi đoạn ca dao

 

Tôi yêu Dran hơn yêu tôi, Dran làm sao biết được!

tôi là giọt sương Dran sớm, giọt sương Dran chiều

tôi yêu ai hơn yêu tôi, ai làm sao biết được!

ngày ai chưa biết làm duyên, tôi vừa biết yêu

 

Cô hàng bánh canh vui chiều cố xứ

khóm quỳ xưa đáy mắt em long lanh

môi em hé ngày xưa dòng suối nhỏ

ôi, một chút gì thuở tóc tôi xanh

 

Đêm ngồi đợi sương mù buông hư ảo

chuyện xưa xui thác mộng đổ ngàn hàng

mai xa, hồn nhánh thông bên đèo vắng

một đời vi vu khúc nhạc tình Dran.

 

Bi khúc

 

Không có gì trên núi chiều nay

gió ở đâu chừng không lên tới

trải cô đơn ra sầu cỏ đợi

tiếng thời gian im ắng trong cây

 

vạt nắng chiều buồn như điệu hát

con nai ngóng tiếc lá thu nào

hồn suối cạn đá trơ khô khốc

cọng hoa rừng mỏi dáng gầy hao

 

đất trời đâu đó màu thê thiết

bóng cừu cúi mặt cỏ khô cong

triều đại nào tích tuồng hưng, phế

cũng có trang buồn chuyện nhiễu nhương

 

những bình minh qua hoàng hôn đến

đã bao nhiêu nước chảy qua cầu

sậy một mình hát lời buồn thảm

rừng hoang mang cây ngại ngùng nhau

 

chiều nay không có gì trên núi

quanh quất nhìn đâu cũng thấy buồn

chút hồn treo vào chòm mây lạc

buông mình lăn xuống núi hoàng hôn

2013

 

Chuyện tình ở một nơi nguồn sông Sài Gòn

 

Ơi Sài Gòn! Ơi sông mênh mông!

trôi.. trôi.. trôi.. trôi có nhớ nguồn

nhớ con suối nhỏ từ thăm thẳm

dòng Đa Tam chìm trong mù sương?

 

Nơi ấy, một mối tình rất đẹp

chàng làm thơ, nàng đẹp như thơ

nắng sớm trải hồng lên đôi má

trăng khuya ngủ mượt tóc huyền mơ

 

Khung cửa trăng sao nghe nàng hát

người thơ đàn dây tỉnh dây say

con suối đệm đều theo ngây ngất

đám côn trùng hoà giọng ngất ngây

 

Mưa bay gió cuốn cuộc tình lỡ

một đời sông, đời khe núi cao…

chiều trở lại Đa Tam hiu hắt

buồn trông thời gian đã xám màu

 

Nắng ngợp lênh đênh đường phố rộng

hoa mắt tìm em giữa Sài Gòn

hỡi ơi suối chỉ là nhánh lỡ

sầu trôi quanh đá cỏ rêu rong

 

Thiên thu môi mắt thầm thì hát

mùi hương xưa ướp mộng không rời

nợ em một đời thơ chưa dứt

hạnh phúc buồn vui Ngọc Dung ơi!

2014

 

Tiễn Nguyễn Bắc Sơn, vội mấy lời với bạn

 

Trong ba ngàn thế giới hoài hoài sinh diệt

đời người chỉ thoáng qua như một đám mây bồng

ngươi đến rồi đi là chuyện nhỏ

ồ! Sao ta lại thấy mênh mông?

 

những ngày đèo ngươi nhẹ hều trên chiếc xe đạp

ta ngỡ như cõng nặng một gã khùng

cứ lãi nhãi lắm lời nghe chừng vô tưởng

đang phàm phu bỗng giở giọng hiền triết, lung tung

 

nhưng thơ ngươi.. hình như Lê Văn Chính nói đúng

có thánh thần nhập vào thành thơ thánh thơ thần

ngươi tuyệt mù ngang tàng, hào sảng,

ngươi thăm thẳm bi hài một thuở chiến tranh

 

ngươi đã đùa khinh trò chơi xương máu

giận, ghê những bàn tay bẩn đẩy đưa,

với giai nhân ngươi điệu đàng rất mực

những lời thơ tình nồng nàn đôn hậu say sưa

 

sáng nay, dù với ta vũ trụ lạnh cóng

nhưng có ngọn lửa ấm áp đang phủ kín một con người

ngươi thành bụi vàng, thành mây thành gió

lại phiêu bồng trong cõi khác, Sơn ơi!

6.8.2015

NGUYỄN DƯƠNG QUANG

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *