Nguyễn Tấn Việt & những người sống trong mây

Những người sống trong mây/ Càng bám sâu lòng đất/ Hương thơm thơm trong mây/ Bay lòng thung sâu nhất/ Cối giã gạo trong mây/ Hơi sương bốc lên mát/ Viên đạn bắn trong mây/ Đồ kẻ thù trước mặt

Nhà thơ Nguyễn Tấn Việt

 

NHỮNG NGƯỜI SỐNG TRONG MÂY

 

Chén trà pha trong mây

Vác núi đi kín nước

Lời mời, mời trong mây

Lấy ra từ đá sắc

Giãy ngủ ngủ trong mây

Sấm chớp rơi vào mặt

 

Nhưng không ai ngửa tay

Xin trời cao tiếng hát

 

Tình yêu yêu trong mây

Trước khi đi gặp người

Anh phải qua gặp thác

Ngày hai bận sóng đôi

Ngày bốn lần đỏ mắt

 

Những người sống trong mây

Càng bám sâu lòng đất

Hương thơm thơm trong mây

Bay lòng thung sâu nhất

Cối giã gạo trong mây

Hơi sương bốc lên mát

Viên đạn bắn trong mây

Đồ kẻ thù trước mặt

 

Nếu không yêu mặt đất

Trên trời mây không bay.

 

CON TÀU MÂY TRẮNG

 

Tôi chạy theo con tàu mây trắng

Khi các con tôi hát bài về mẹ cha và các

thiên thần

Những vì sao bay ra từ những đôi môi đính

vào cánh đồng những con cò trắng

Sóng biển cồn lên bởi những cánh chuồn chuồn

 

Tôi chạy theo bài hát của các con tôi

Bài hát mà tôi không tìm cho cha tôi được

Tôi là người, là cỏ cây, là mây nước

Bốn phía chân trời không một dấu chân tôi

 

Tôi bay bằng những bài hát của những thiên thần

Con quạ trắng kêu 60 năm không ngủ

Tôi không còn chân tay, không còn mặt mũi

Chỉ có trái tim run rẩy với sương mờ.

 

NGƯỜI THẾ KỶ TRƯỚC 

 

Có một người từ thế kỷ trước

Nước mắt màu nõn chuối

Nụ cười lợt hoa ngâu

Lừa khi tôi ngủ trưa gối đầu lên tay

Nằm mộng

Người trở về

Dúi vào tay tôi lá cả đẫm sương

Cài vào áo tôi cành hoa trinh nữ

Vùi vào tóc tôi lời thề

Hoang dã

 

Tan mơ tôi hoảng sợ

Thề không bao giờ nằm mộng.

 

CÓ THỂ       

 

Có thể hái hoa ta chẳng có nhau

Cũng sương nắng thôi bốn mùa đều có thật

 

Bạn cứ hát tôi xa nghe bạn hát

Dù tôi đang không ý nghĩ không lời

 

Bạn bè ơi! Bản nhạc có thiếu tôi

Đừng bận lòng hát tôi khi chạm cốc

Nhưng xin nhớ khi cạn khô lời chúc

Xin bạn đừng đập cốc gọi tên tôi.

GIẤC NGỦ CON NGƯỜI     

 

Tình cờ tôi được ngắm con người

Ngủ ngồi

Hướng về vườn cây cảnh

Lồng một khoảng đêm vào ngày

Tay buông lỏng

Như vừa buông một cánh chim bay

Bờ mi khép vào gương mặt mở

Giấc ngủ sâu – nước lặng hồ mây

Anh ngủ ngồi – thai nhi trong bụng mẹ

Khoảng nắng như bọc hồng

Giấc ngủ thơm hương mật ong

Bờ môi ngậm

Tiếng chào cây cỏ

Và bài ca hát hết con đường

Tôi từng núi xa ngắm bao biển bao trời

Chưa bao giờ mây bay trong tôi

Bằng giấc ngủ ngồi

Bằng hương thơm giấc ngủ một con người.

 

CHÂN TRỜI         

 

Tôi từ chân trời lạ

Vọng về quê cha mờ nắng hóa chân tời

Tôi đâu ngờ khói bay bóng núi

Là cõi lòng của tôi

Tôi đâu ngờ dưới hồng tím chiều mây

Cha tôi ngồi đan giỏ khô màu tóc

Các con tôi, em cười, anh khóc

Giành nhau trái vàng dập nắng lấy nhân ăn

Tôi đâu ngờ dưới bảy sắc cầu vòng

Vợ tôi giật lùi cấy vào buốt giá

Cái rét quê chồng tím làn môi vợ

Nơi mặt trời về gặp gỡ sao hôm

Mẹ già tôi tựa cửa

Tiếng chim kêu đỏ vầng trăng khuyết

Cánh vạc bay gãy khúc ca chèo

Tôi bần thần trở về quê cha

Lại đăm đắm nơi chiều xa, lạ, cũ

Nỗi lòng cầm tay

Thành khói lên mờ nắng chân trời.

 

NGUYỄN TẤN VIỆT

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.