Thơ 1-2-3 Châm Võ: Mưa đêm quỳnh nở, cha theo mây ngàn bỏ con về với mẹ

Đợi quỳnh nở hoa// Quỳnh chỉ nở một lần trong đêm tĩnh lặng/ Con kiên nhẫn chờ như đợi cha về trong mỗi giấc mơ// Tuổi thơ con là đôi mắt mỏi mòn và niềm đau ráo hoảnh/ Cha đợi mẹ, đợi một linh hồn trở lại cõi dương gian/ Mưa đêm quỳnh nở, cha theo mây ngàn bỏ con về với mẹ.

Nhà thơ Châm Võ ở Lai Châu

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Lỗi hẹn mùa ngâu   

 

Khi ô thước nối nhau bắc nhịp cầu

Cho Ngưu Lang, Chức Nữ thoả lòng nhung nhớ

 

Đêm tháng bảy mây mịt mùng cách trở

Lời hứa với Ngưu – Nữ sao trời nỡ bỏ quên?

Em đợi anh… vùi mặt giấu vào đêm…

 

Đợi quỳnh nở hoa

 

Quỳnh chỉ nở một lần trong đêm tĩnh lặng

Con kiên nhẫn chờ như đợi cha về trong mỗi giấc mơ

 

Tuổi thơ con là đôi mắt mỏi mòn và niềm đau ráo hoảnh

Cha đợi mẹ, đợi một linh hồn trở lại cõi dương gian

Mưa đêm quỳnh nở, cha theo mây ngàn bỏ con về với mẹ.

Thời gian nào đo được lòng thuỷ chung

 

Có nàng Tô Thị hoá đá đợi chồng bao mùa cổ tích

Vì tình yêu đích thực hay vì nghĩa mà bao dung?

 

Có một Trương Chi yêu đến điên cuồng kể cả khi ngừng thở

Như người đàn bà Mông bị bắt về làm vợ

Chiếc lá lìa cành rụng về cội thuỷ chung.

 

Lời hẹn mùa yêu

 

Anh đi về phía mặt trời gọi bình minh thức giấc

Dựng cây nêu để khai hội Gầu Tào

 

Anh ném quả pao, em bắt quả pao,

Không nói lời nào mà yêu thương mãi chẳng hết

Điệu khèn réo rắt mình hẹn mùa yêu sau.

 

Nước mắt người đàn bà

 

Hạnh phúc, khổ đau hay tận cùng khốn khó

giọt nước mắt hờn giận ẩn chứa cả yêu thương.

 

Dẫu không cùng nhau đi hết chặng đường đã kí ước hôn nhân

Người đàn bà khóc vẫn khóc bởi bao dung và đồng cảm

Đêm về… ai sẽ khóc cho ai?

 

Nàng Han

 

Giả trai cầm quân đi dẹp giặc phương Bắc xa xôi

Khải hoàn nàng theo mây về trời ngày 30 tết

 

Dân Mường lập đền thờ và trả tên người con gái trinh tiết

Nơi nàng Han tắm suối

Mường So hẹn ngày về.

 

CHÂM VÕ

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.