Thơ 1-2-3 Đoàn Hạnh: Thổn thức biên cương, nhói lòng những ngôi mộ gió

Gập ghềnh đá, trập trùng non//Năm bảy chín khúc quân hành Vị Xuyên/ Máu trộn đất, nhuộm thắm cờ Tổ quốc// Phá “lò vôi”, nung chảy lũ xâm lăng/ Thổn thức biên cương, nhói lòng những ngôi mộ gió/ Xanh mãi tuổi hai mươi, các anh hóa núi sông này.

Nhà thơ Đoàn Hạnh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Non cao, biển rộng không đo được công người sinh, dưỡng

 

Hiếu thuận một đời không đáp nổi ân sâu

Đạo làm con phận hiếu nghĩa vuông tròn

 

Hương hạnh phúc tỏa lan trên đóa hồng đỏ cài ngực áo

Vẹn tấm lòng người khuất phía ngàn mây

Lễ Vu Lan nhắc nhở cháu con truyền thống thiêng liêng, cao quý.

 

Ngát xanh đôi bờ Thạch Hãn

 

Êm đềm sóng nước ru giấc ngủ ngàn năm

Máu xương cha anh thấm từng trang lịch sử

 

Mất mát, thương đau xin khắc dạ cháu con

Tháng Bảy nghiêng mình tưởng nhớ

Thành Cổ rực trời tám mươi mốt ngày đêm.

 

Gập ghềnh đá, trập trùng non

 

Năm bảy chín khúc quân hành Vị Xuyên

Máu trộn đất, nhuộm thắm cờ Tổ quốc

 

Phá “lò vôi”, nung chảy lũ xâm lăng

Thổn thức biên cương, nhói lòng những ngôi mộ gió

Xanh mãi tuổi hai mươi, các anh hóa núi sông này.

Tranh của họa sĩ Hoàng A sáng

Mái tóc phủ màu sương khói

 

Thanh xuân đo chẳng tày gang

Chiến tranh héo mòn chờ đợi

 

Trường Sơn nâng giấc các con giữa sương gió đại ngàn

Di ảnh khói hương lặng lẽ

Mẹ ngồi đếm giọt thời gian qua hằn sâu khóe mắt.

 

Thời gian mọc da non trên vết thương quá khứ

 

Chuyện buồn, vui rèn rũa dạn dày

Cảm ơn đời vì những đắng cay, được – mất

 

Cho ta chắc đôi chân, thêm mạnh chí, vững lòng

Như những khóm hồng nhung

Rực rỡ sắc hương mà góc gai kiên trường, bền bỉ.

 

Hai con đường, hai lối đi

 

Ta gặp nhau trong điệp trùng cách trở

Chỉ có trái tim nương náu yêu thương

 

Thì thôi nhé xin làm người xa lạ

Câu thơ bỏ dở giữa chừng

Dấu chấm than lặng lẽ cô đơn.

 

Những đám mây trĩu nặng

 

Dày đặc một màu đen

Cơn chấn động bủa vây đâm thủng màn trời

 

Hối hả mưa, tất bật mưa…

Vừng đông hừng sáng, vạt vật thay áo mới

Bão tố nào rồi cũng qua, chỉ còn yêu thương ở lại.

 

ĐOÀN HẠNH (THÁI NGUYÊN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.