Thơ 1-2-3 Đoàn Hạnh: Tiếng đàn then lấp lánh ánh trăng bản Tày

Câu sli, câu lượn vọng xuyên nhà sàn, vách đá / Nơi có “người đồng mình” một đời nắng mưa mộc mạc// Màu áo chàm giản dị làm nên hồn cốt quê hương/ Nơi có những con người tâm hồn và ý chí cao hơn núi/ Bản sắc vùng cao thắp sáng ngòi bút Y Phương.

Nhà thơ Đoàn Hạnh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Mẹ cấy mùa xuân trên cánh đồng

 

Gieo những mầm xanh hi vọng

Ngọn bấc tháng Giêng bầm tím đôi chân

 

Áo nâu một đời tần tảo

Oằn lưng gồng gánh phận người

Mong cho con đủ đầy hạnh phúc.

 

Tiếng đàn then lấp lánh ánh trăng bản Tày

 

Câu sli, câu lượn vọng xuyên nhà sàn, vách đá

Nơi có “người đồng mình” một đời nắng mưa mộc mạc

 

Màu áo chàm giản dị làm nên hồn cốt quê hương

Nơi có những con người tâm hồn và ý chí cao hơn núi

Bản sắc vùng cao thắp sáng ngòi bút Y Phương

Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

Cánh đào đợi xuân về thắm sắc

 

Em đợi yêu thương sưởi ấm đông tràn

Ngọn lửa lòng chúng mình khơi nhóm

 

Ngôn ngữ tình yêu là thế giới riêng

Ta tuy hai mà một

Cùng chung nhịp đập dòng chảy tâm tình.

 

Đóa hoa nở trên môi em

 

Là đóa hoa mùa xuân đẹp nhất

Anh chỉ quan tâm làm gì để em luôn hạnh phúc

 

Ngày nào cũng là Valentine

Hoa hồng, sôcôla ngập tràn phố thị

Tình yêu anh dành cho em hơn tất thảy mĩ miều.

 

Những con người rời bỏ nhân gian trong lặng lẽ

 

Những đứa trẻ mồ côi tìm ánh sáng ngày mai

Dịch dã đau thương không nói lên lời

 

Trái tim ta rỉ máu

Ý chí, niềm tin, tình yêu thương đồng loại

Trỗi dậy tinh thần, sức sống Việt Nam.

 

Mưa rầu rĩ, nắng sẽ ngời sắc thắm

 

Qua đau thương, hạnh phúc sẽ đâm chồi

Trong gian khó, lạc quan và tin tưởng

 

Những rủi, may ở đời vẫn thử thách ta thôi

Đóa xuân lòng khơi mạch nguồn hứng khởi

Hãy sống và hi vọng để thấy những niềm vui.

 

ĐOÀN HẠNH (THÁI NGUYÊN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.