Thơ 1-2-3 Lê Thanh Hùng: Hoa tết và em, trong xuân sắc ngập ngời

Xoay tròn ngày đi như buông lơi// E ấp xuân sang, em day trở trong chiều tất bật/ Hình như những nỗi buồn trôi đâu mất// Đong đưa màu chiều treo chơi vơi/ Em lúng liếng nhoẻn cười, ươm vàng nắng mật/ Hoa tết và em, trong xuân sắc ngập ngời.

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Xoay tròn ngày đi như buông lơi

 

E ấp xuân sang, em day trở trong chiều tất bật

Hình như những nỗi buồn trôi đâu mất

 

Đong đưa màu chiều treo chơi vơi

Em lúng liếng nhoẻn cười, ươm vàng nắng mật

Hoa tết và em, trong xuân sắc ngập ngời.

 

Chiếc lá xanh trong, hoàng hôn tím thẩm

 

Nắng chảy loang dài theo từng bước em qua

Vấp ký ức, trên lối xưa đã có người từng lén ngắm

 

Một chút bâng khuâng, nỗi nhớ mượt mà

Chấp chới nắng, bóng ngày đi chầm chậm

Chợt tiếng chuông chiều, vang vọng ngân nga…

Tranh của hoạ sĩ Lê Trần Thanh Thuỷ

Con nước xuôi dòng, ngược phía hoàng hôn

 

Em bối rối

Đứng trong chiều chạng vạng

 

Một nỗi nhớ như bóc ngày tách tháng

Trôi đâu mất rồi, những đoá yêu ngôn

Chì còn có sóng trên sông, theo cơn gió bấc dập dồn…

 

Ngọn hải đăng chiếu xa hai mươi ki lô mét

 

Dẫn dắt những con tàu vượt qua sóng gió trùng khơi

Nhưng sao không soi sáng được dưới chân mình

 

Nơi con sóng đong đưa, những con hàu bám víu

Dưới nét rêu phong, vẫn âm thầm chiếu sáng niềm tin

Cho những con tàu trong bão giông tỏ rỏ, một tầm nhìn…

         

LÊ THANH HÙNG

(BẮC BÌNH – BÌNH THUẬN)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *