Thơ 1-2-3 Thế Thanh: Ba kim khép mở nắng mai hồng

Đồng hồ tích tắc// Mười hai con số rõ ràng thấy/ Dấu kín vòng quay một kiếp người// Tình nóng bỏng trong một ngọn nến/ Chẳng còn gì để cháy về sau/ Ba kim khép mở nắng mai hồng.

Nhà thơ trẻ Thế Thanh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Không khuyến khích biến thể các loại thơ truyền thống: lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt, ngũ ngôn, lục ngôn, thất ngôn… thành Thơ 1-2-3.

 

Có một chiều hoàng hôn 

 

Áo đã dài như em thời con gái

Anh ngây thơ trở về ngày yêu dại

 

Ngọn lúa đòng đòng xanh bờ bãi ngát xanh

Lưng ai cao thấp

Tia nắng cuối cùng hong lại vết bầm sâu.

 

Đồng hồ tích tắc

 

Mười hai con số rõ ràng thấy

Dấu kín vòng quay một kiếp người

 

Tình nóng bỏng trong một ngọn nến

Chẳng còn gì để cháy về sau

Ba kim khép mở nắng mai hồng.

 

Có một hôm rồi anh lại về thăm 

 

Xanh mơn mởn lúa đương thì con gái

Trong sâu thẳm đôi mắt như ngây dại

 

Nhặt cỏ bờ em hái ngọn lúa non

Ta tìm nhặt trong lá khô rơi rụng

Chiếc lá xanh trên cánh gió mồ côi

 

Có những chiều như thế mây tan vỡ 

 

Xuống tim tôi chảy rớt vào lòng em

Phải chăng thế cả đời này mang nợ

 

Biết lấy gì vớt nước mắt bay lên

Ta như kẻ lang thang mùa thu chín

Ôm lá vàng theo gió một lần rơi

Sau sóng gió đã biết điều trơ trụi

 

Mỗi buổi sáng ánh nắng choàng qua cửa

Đã cứu anh khỏi ác mộng đêm khuya

 

Mưa mỗi tối lạnh lùng rơi rả rích

Đeo cùm gông mặc cắn rứt tim gan

Mảnh tình nghèo cũng chẳng giữ nổi em

 

Khi nắm tay thầm ước ao thề nguyện

 

Gom hết cả những ưu tư phiền muộn

Thành cột đèn soi sáng suốt canh thâu

 

Bởi do tối ta bước lầm bước lỡ

Nên bây giờ bước lại có sao đâu

Gió cười đùa muốn lật mở ra xem.

 

Nghe thu về xao xác 

 

Chỉ còn chút phượng hồng ngày cuối hạ

Gió heo may lột áo ngả sang mùa

 

Sương muối trổ trên ngón tay non dại

Nhuộm lá vàng trải lên khắp mùa thu

Phượng rơi bật máu gốc già cỏ ru biếc mùa hoa vội tàn.

 

Tóc quấn vào sương giăng giăng bay

 

Mây đen sét đánh ngang triền lá

Xối xả mưa rơi nổi sông chiều

 

Hoàng hôn vén mây cười toả nắng

Đêm trắng đôi bờ tóc trắng đêm

Tây phong đốn rụng lá hao gầy

 

Thành cát bụi vượt miên viễn trầm luân

 

Ngoài biên ải thương cuộc đời nóng bỏng

Ta muốn uống cho đêm màu huyết dụ

 

Cho ngày tàn rụng chiếc lá vàng mơ

Rượu đời này ta uống hết sá gì

Cho bỏ tức cánh thiên di biền biệt

 

7.2022

NGUYỄN THẾ THANH 

(QUẢNG XƯƠNG – THANH HOÁ)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.