Thơ 1-2-3 Từ Dạ Linh: Khi con người chống lại mẹ thiên nhiên

VHSG- “Ừ thì lũ nhưng ai làm ra lũ/ Ai phát rừng để trơ trọi non cao/ Ai ngăn đập chặn dòng sông chảy, mẹ thiên nhiên thét gào?” Hỏi mà cũng đồng nghĩa với trả lời. Và nếu con người không dừng tay tàn phá thiên nhiên thì đau thương chẳng bao giờ dứt: “Rừng vẫn bị phá, đất non ngàn chúng xẻ/ Bão lụt tràn qua, thấp bé những phần đời/ Giữa biển nước tiếng con người lọt thõm: cứu tôi!”…

Nhà thơ Từ Dạ Linh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

Hàng tháng, Ban biên tập VHSG sẽ chọn những Chùm thơ 1-2-3 hay để trao Tặng thưởng, ưu tiên khuyến khích những tác giả có nhiều chùm thơ được chọn đăng. Giá trị tặng thưởng gồm tiền mặt và quà lưu niệm.

Chúng tôi chân thành cảm ơn sự tham gia hưởng ứng nhiệt tình của bạn thơ, bạn đọc và các đơn vị tài trợ: Báo Đất Việt, Tạp chí Môi Trường & Đô Thị Việt Nam, Công ty TNHH Dược phẩm Phú Mỹ – PMPHARCO, Công ty TNHH Sản xuất – Thương mại – Dịch vụ Thiên Bút, Công ty TNHH MTV TMDV Diệp Bảo An, Công ty TNHH TOVI, Công ty TNHH Pilot Design Bags, Công ty TNHH May mặc Lâm Mơ.

 

Khi con người chống lại mẹ thiên nhiên

 

Sông vẫn chảy dẫu đời mênh mông quá

Đừng trách sông, hãy hỏi lại lòng ta?

 

Ừ thì lũ nhưng ai làm ra lũ

Ai phát rừng để trơ trọi non cao

Ai ngăn đập chặn dòng sông chảy, mẹ thiên nhiên thét gào?

 

Mùa lụt đầy ắp nỗi lo toan

 

Gió nói gì để lá cười khúc khích

Chiều vàng phai ráng mỡ đốt chân trời.

 

Ông cha ta nhìn trời nhìn đất

Những lo toan mùa lụt gặt chạy đồng

Những cuộc chơi định mệnh xin người thôi, trời bớt bão giông.

 

Bão lụt qua, thấp bé phận người

 

Mênh mông quá, mênh mông là nước

Mênh mông đời trói buộc những cơn đau.

 

Rừng vẫn bị phá, đất non ngàn chúng xẻ

Bão lụt tràn qua, thấp bé những phần đời

Giữa biển nước tiếng con người lọt thõm: cứu tôi!

Là cây lá phải lên xanh

 

Ngày bỗng tách nụ mầm chen ánh sáng

Dẫu thời gian vạn vạn đổi thay.

 

Đừng hỏi xanh nhé những đời cây

Chỉ lá biết gốc cành chắt chiu hương trời hương đất

Cây cứ lên xanh cho đời bóng mát, dẫu khắc nghiệt thời gian!

 

Sen hồng lặng lẽ gửi trao cho đời

 

Sen chẳng vậy, chỉ người đời hay nói

Ví bùn non với vợi vợi hương sen.

 

Hưởng lộc đất, sen âm thầm dâng đất

Mùi hương thơm và xanh thẳm lá cành trao người

Những đóa sen sáng ngời trong nắng, ngát hương chén trà.

 

Sau những ồn ào phố thị là đơn côi

 

Những cãi vã đếm đo dăm đồng lẻ

Cuộc mưu sinh định giá những phận đời.

 

Không thể bảo những sân si buông bỏ hết

Những bon chen người ngợm giữa cuộc đời

Lúc tĩnh lặng nghe đời gió thoảng, trắng bàn tay, trắng tính toan.

 

TỪ DẠ LINH (KON TUM)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *