Truyện ngắn của Trịnh Tuyên: Chuyến xe duyên phận

Khi chiếc xe khách về đến bến xe thị trấn thì chiều đã muộn. Chân trời phía tây là tầng tầng lớp những đỉnh núi sườn non, chỉ còn rơi rớt lại vài mảng nắng  vàng yếu ớt. Gã tài xế thấp lùn, bộ râu quai nón rậm đến mang tai,  khệnh khạng từ trên xe bước xuống, mắt ngó sang phía  bên kia đường, nơi có cô chủ quán tô đôi môi đỏ chót như quả ớt chín cuối mùa đang giơ tay vẫy.

Nhà văn Trịnh Tuyên ở Thanh Hóa

Trên xe chỉ còn lại bốn người. Tôi, một người đàn ông tóc tai bù xù, gục mặt vào thành xe vẫn còn đang say giấc và mẹ con một người phụ nữ ở phía cuối xe. Một tay cô ta bế con, một tay xách chiếc túi du lịch to đùng, đang loay hoay chưa biết làm cách nào để cùng một lúc bước xuống. Tôi đi nhanh về phía đó.

– Để tôi giúp chị!

Vừa lúc cô ta ngẩng mặt lên, chạm ánh mắt, tôi đã thốt lên:

– Liên! Liên đi đâu mà…

Tôi đang định nói đi đâu mà mẹ con lại qua đây, nhưng kịp kìm lại, vì từ ngày xa nhau, tôi đã nghe tin Liên cưới chồng bao giờ đâu? Hỏi thế, nhỡ không phải, mình thành hớ hênh.

– Anh Thanh! – Liên cũng mừng rỡ reo lên.

Nhưng rồi Liên nhìn nhanh xuống chân và đứa con nhỏ trên tay, vẻ như ái ngại cho cuộc gặp gỡ bất ngờ không hề  chuẩn bị và hẹn trước này.

“Liên  về đâu?”

“Em về xã Ya Ka!”

“Ya Ka? Từ đây về đấy còn gần ba chục cây số, Liên đi bằng cách nào?”

“Bạn em hẹn đến đón”.

Chiều sập xuống rất nhanh. Bóng đêm trườn ra mặt phố. Nhiều nhà  bật đèn. Thị trấn nhỏ bé và buồn tẻ với những ngọn đèn đường đỏ quạch. Tôi ngồi bên Liên cùng chờ. Liên mấy lần bấm máy nhưng đều nghe một câu trả lời, “ số máy quý khách gọi tạm thời không liên lạc được”. Thấy vẻ mặt Liên có vẻ buồn, thất vọng, tôi bảo, hay là Liên vào nhà anh nghỉ tạm, khi nào bạn xuống đón, rồi đi.

Liên có vẻ ngần ngại. Biết Liên ngần ngại vì điều gì, tôi động viên, nhà chỉ có mẹ và anh, Liên không phải ý tứ gì cả. Thế là lần đầu tiên trong đời, một gã trai tơ chiều tối đưa về nhà ra mắt mẹ mình một “căp mẫu tử”…

Tôi và Liên cùng học khoa kỹ thuật công trình thủy đại học thủy lợi. Năm cuối, Liên chọn đề tài làm luận văn tốt nghiệp: “Kết cấu cốt thép và tốc độ phá hủy bê tông trong môi trường ngập nước”. Tôi đùa: “ Không phải bê tông ngập, có khi còn cả người nữa kia, chưa biết chừng. Chuẩn bị chống thấm và ăn mòn đi là vừa”.

Nói  đùa, nhưng tôi có ý ám chỉ cuộc đời của Liên khi đó, vì Liên đang yêu thằng Khanh lớp trưởng, con ông cán bộ to ở bộ. Cứ tưởng khi ra trường Liên sẽ được phân về vụ nọ cục kia, ai ngờ, khi thằng Khanh được chọn đi nghiên cứu sinh, hắn đã “đá” Liên. Cho chừa! Tôi đã từng rủa thầm Liên. Cứ tưởng sau này chẳng bao giờ còn gặp nhau nữa, nào ngờ, ba năm sau,  lại gặp trong hoàn cảnh “mẹ bồng con giữa ngã ba đường” thế này, xem ra, đời người ta đều  có số cả đấy chứ?

– Mẹ!

Mẹ tôi đứng trong sân nhìn ra ngõ, chắc đang ngóng con trai vì tôi đã điện báo cho mẹ trước. Bao giờ cũng thế, đi đâu về tới nhà, tôi cũng chỉ gọi có một tiếng: Mẹ! Mẹ tôi nhìn nhanh về phía Liên vẻ như muốn hỏi. Liên nhanh nhẩu: “Cháu chào bác ạ! Bác ơi, cháu với anh Thanh là bạn học cùng lớp ngày đại học, hôm nay mẹ con cháu đi thăm một người bạn, tình cờ gặp anh ấy ở bế xe, anh ấy bảo về nhà chơi thăm bác”.

“Ồ, quý hóa quá! Mấy khi nhà bác có khách quý. Nào, đưa cháu bé đây, bà bế cho”. Vừa nói, mẹ tôi vừa giơ tay đón cháu bé. Rất lạ, con bé giơ hai tay theo ngay. Chắc nó tưởng là bà nội, có khi  mẹ nó bảo là về quê chăng?

Bữa cơm muộn nhưng khá tươm tất. Có thịt gà luộc, cá kho, canh rau đay vườn nhà nấu với tép giã, nhờ bàn tay khéo léo của Liên. Mẹ tôi rất vui vì  nhà có đứa bé con cứ bi bô, ba ba bà bà.

Đêm xuống chầm chậm. Liên đã bưng mâm bát ra sân giếng sau nhà rửa xong. Con bé con theo bà nằm trên giường. Nó đã ngủ say vì cả ngày mẹ bế ngồi gật gù trên xe. Tôi bảo, Liên lên nhà trên với mẹ, anh ngủ nhà dưới. Liên nhìn tôi, ánh mắt khó tả. Nàng cười cợt cái tính nhút nhát hay thương hại tôi chăng?

“Anh còn nhớ con Thủy lém lớp ta không? Vợ chồng nó giờ lập nghiệp ở YaKa, xây một đập thủy điện nhỏ, có gần trăm héc ta đất, cả một cơ ngơi. Biết em thất nghiệp, bảo đến ở với vợ chồng nó, có lương lậu hẳn hoi, chỉ  sợ không có sức mà làm. Nó hẹn đón em, sao mãi giờ vẫn không đến. Em nóng ruột quá!”

“Chắc bận khách khứa đó mà! Cơ sở đang làm ăn lên, đám báo chí, truyền hình lại chẳng mò đến phỏng vấn, đưa tin ngậu xị lên à?”

“Nhưng sao lại không bắt máy? Chắc là có vấn đề gì chăng?”

“Chẳng có vấn đề gì đâu! Thể nào sáng mai nó cũng sẽ gọi cho Liên” – Tôi động viên.

Nhìn cảnh tình hai mẹ con đi chơi mà mang theo chỉ đơn sơ một cái túi đựng đồ, chủ yếu cho con, mẹ không ăn diện, tôi biết hoàn cảnh của Liên hiện giờ vẫn đang rất khó khăn. Đứa bé chính xác là con của Liên. Không biết Liên cưới chồng hồi nào mà không thông báo với bạn bè, chắc có uẩn khúc gì đây? Tôi không hỏi, nhắc lại chuyện cũ, lại chạm đến nỗi đau của Liên. Đời người, mấy ai không mắc phải sai lầm? Vậy thì cứ coi như không biết, như thế tốt cho cả hai.

“Thôi, Liên lên nhà ngủ đi, anh đang díp mắt lại rồi”- Tôi giục Liên, mặc dù  vẫn muốn ngồi lại với Liên tâm sự cả đêm. Vết thương tình ái trong tôi do Liên gây ra ngày ấy, đến giờ vẫn chưa kín miệng. Thực lòng tôi  rất yêu Liên. Liên biết chứ, cớ sao lại cứ bám riết lấy thằng kia? Tham tiền bỏ ngãi. Giờ tan tác như Thúy Kiều lưu lạc, còn nói năng chi cho đau cái sự đời? Giả tạo! Mình đâu phải thằng đàn đông bất tài, hèn kém? (Ngày ấy, mấy năm trời đi học, năm nào tôi cũng  được cấp học bổng). Có lẽ Liên đoán biết tôi đang nghĩ gì, và lòng tự trọng, khiến Liên đứng dậy đi lên nhà trên. Tôi khép cửa rồi lên giường nằm. Đầu óc gã trai thất tình ngày ấy cứ nghĩ miên man, miên man…

Tôi vừa chợp mắt  thì nghe có tiếng quát tháo từ ngoài cổng: “Có phải nhà kỹ sư Thanh ở đây không? Đúng rồi! Còn nhà ai vào đây nữa? ThằngThanh! Mày giấu vợ con tao ở đâu? Ái chà chà! Tình cũ không rủ cũng đến! Các cụ xưa nói cấm có sai! Xưa yêu không lấy được nhau, giờ hò hẹn đến nhà hú hí đây. Liên đâu? Em ơi, em nỡ phản bội anh sao?”

Nghe giọng nói, thấy rõ vẻ đau đớn, tức giận đến cuồng nộ của một kẻ ghen tuông cực đỉnh.

Tôi hốt hoảng mở toang cửa. Ở trên nhà, mẹ tôi đã bật điện. Tôi lao ra sân, tóm cổ áo thằng kia, dùng hết sức mạnh đẩy hắn ngược trở ra. Mồm hắn sặc sụa mùi rượu.

– Mày là thằng nào mà đêm hôm dám xâm phạm nhà tao? Tao có thể đâm chết mày mà vô tội! Mày có hiểu pháp luật không?

Thằng kia khỏe hơn, nó đẩy tôi trở vào và dùng chân ngáng, tôi ngã chổng khoèo giữa sân.

Tôi lồm cồm bò dậy, định chạy vào nhà cầm dao, quyết sống mái với nó.

– Đừng manh động! Hắn cười khà khà. Tao vào nhà là có lý do chính đáng đấy chứ! Tao có xâm phạm nhà mày đâu? Tao đi tìm vợ con tao! Mày đã cưỡng bức nó về nhà mày. Mày giấu nó ở đâu? Nào! Mở cửa ra!

Cánh cửa nhà trên mở toang, mẹ tôi và Liên đã dậy, đang ngồi tựa vào nhau. Mẹ tôi mặt thất thần, mẹ không biết thằng con trai mẹ đã gây tai họa gì mà người ta xông vào nhà giữa đêm hôm như thế này? Trời ơi, nếu hôm nay mà mẹ tôi có mệnh hệ gì thì tôi thề sẽ mổ bụng moi gan thằng khốn nạn kia ngay tức khắc.

Hắn đứng giữa sân, nhìn thấy Liên, liền chỉ tay vào nhà, sằng sặc cười: “Biết ngay mà! Mày còn chối được nữa không?”.  Khi hắn vạch mái tóc dài ra đằng sau, khuôn mặt vuông chữ điền lộ ra, tôi bỗng thốt lên: “Thằng Phạm Khiêm! Hóa ra là mày ư?”. Thằng Khiêm học cùng khóa với tôi, nhưng hắn học chuyên ngành cấp thoát nước. Hồi đó, hắn đã tỏ ra lãng tử, bị nhà trường cảnh cáo mấy lần vì bỏ học không có lý do.

– Nhận ra rồi hả? Tốt lắm! Hắn đắc chí chỉ tay vào nhà. Rõ ràng bị bắt quả tang nhé!  Mày khá thật! Đã giữ vợ con tao bao nhiêu ngày rồi?

Cơn tức giận nghẹn ứ lên cổ. Tôi không thể mở miệng giải thích mà Liên thì cứ ngồi yên ôm lấy con, trông rũ rượi như tàu lá sen hơ lửa. Tôi không thể tưởng tượng nổi là cuộc đời mình lại có lúc rơi vào hoàn cảnh trớ trêu đến mức này. Tôi chỉ muốn sống mái với hắn.

– Mày muốn gì? – Tôi gầm lên.

– Ha ha ha… Phải thế chứ! Dĩ nhiên là tao muốn rồi. Thằng Khiêm có vẻ đắc ý.

Thấy mẹ tôi ngồi run mà mắt tôi ngầu đỏ, hắn biết, chỉ tích tắc nữa là tôi có thể giết chết nó bằng một thứ vũ khí nào đó. Vốn khôn ngoan, hắn liền xuống giọng, nói với mẹ tôi, cháu xin lỗi bác vì sự có mặt đường đột này. Nhưng vì vợ con cháu bị thằng này nó rủ rê về nhà nó, làm sao cháu để yên được?

Tôi chỉ chực lao vào cắn vào cổ hắn.

– Nói nhanh lên, mày muốn gì?

– Tốt lắm! Vậy thì tao nói ngay: Tao cần tiền! Tao đang thất nghiệp và rất cần một khoản tiền để đi làm ăn xa. Mày chỉ cần đưa cho tao ba mươi triệu, hai mươi triệu, ít hơn cũng được. Cứ cho là tao vay. Tao sẽ ra khỏi nhà này ngay. Còn vợ con tao, hắn nháy mắt, ánh mắt hắn lúc ấy, tôi nhìn rất rõ, vừa cười cợt, vừa láu cá tinh ranh, mày muốn làm gì thì làm, tùy ý.

– Còn nếu không? – Tôi gầm lên, chỉ tích tắc nữa là tôi lao vào bóp cổ hắn. Thằng Khiêm lùi lại: “Nếu không, tao sẽ la to cho cả phố nghe là mày lợi dụng bạn cũ, rủ rê vợ con tao đến nhà để cưỡng bức. Rồi sau nữa, tao sẽ viết đơn tố cáo với cơ quan Công an và cơ quan nơi mày đang công tác. Họ sẽ xử lý, kỷ luật mày. Đến lúc mày gỡ được vạ thì má sưng. Ha ha”.

Tôi nhìn sang Liên. Mặt Liên tái nhợt.

– Hắn là chồng em sao? – Tôi hỏi, Liên cúi đầu.

Cần phải tống cổ nó ra khỏi nhà càng sớm càng tốt. Thứ nhất là vì mẹ tôi, tuổi đã cao, làm sao mẹ chịu nổi khi người ta bôi xấu con mình. Tôi đi nhanh vào gian buồng, mở cặp, lấy ra hai tập tiền có mệnh giá 500 ngàn vứt trước mặt nó.

“Tao chỉ có chừng ấy, mày cầm lấy rồi xéo cho nhanh. Nếu chậm, mày sẽ chết tại nhà tao!” Thằng Khiêm vồ lấy hai tập tiền như thể con cóc đớp con bọ, rồi biến thẳng. Nó biết, tôi không nói đùa.Thằng Khiêm đã ra khỏi ngõ. Cả nhà im phắc, kể cả tiếng thở cũng không nghe thấy. Thật là bàng hoàng, cứ như một cảnh trong phim. Tôi đi lại phía giường ôm lấy mẹ tôi. Mẹ tựa vào ngực tôi, rồi khóc. Tôi biết, người khóc vì mừng cho tôi là không xảy ra đổ máu. Dù sao thì con trai mẹ vẫn an toàn. Tôi nhìn Liên, không biết lúc đó ánh mắt tôi nói lên điều chi mà Liên cúi mặt, mái tóc dài, đen mượt đổ xuống bờ vai, trông rất thảm thương.

Tôi xuống nhà dưới nằm bất động. Sự việc giống như một bát bùn đen đúa hắt vào lòng tự trọng bấy lâu tôi cố công gìn giữ. Tôi cố hình dung lại sự việc từ chiều xem có gì sơ xẩy không? Tôi chỉ tình cờ gặp lại người bạn gái  cùng lớp trong hoàn cảnh éo le và mời về nhà mình. Gặp bạn học cũ trong tình cảnh như thế, ai mà chả làm như tôi? Nhưng làm sao thằng Khiêm lại nhè đúng vào lúc cả nhà vừa lên giường mà xông vào? Nó ở đâu đến và ai thông báo vị trí nhà tôi cho nó? Người đó phải là Liên. Chắc Liên đã nhắn tin? Hèn chi mà khi hắn xông vào nhà, miệng không ngớt chửi rủa và hạ nhục tôi Liên vẫn ngồi im lặng. Sao Liên không đứng dậy mà vả vào miệng hắn khi hắn vu cáo rằng liên đã bị tôi cưỡng bức? Hai mươi triệu, đối với tôi ví như một chiếc lá rơi trên một cái cây còn tươi  mởn. Nhưng tôi đau. Một năm làm lụng, tiết kiệm chi tiêu tối đa, tôi cũng chỉ dành dụm được hai  lần số tiền tôi đã đưa cho hắn. Tôi buồn cho Liên,  được học hành tử tế, sao lại u mê để đến nỗi gửi thân cho thằng đàn ông đê tiện ấy. Cứ miên man với những câu hỏi đặt ra rồi tự giải thích, tự nhiên tôi đâm ghét cả Liên. Liên đã có con với hắn? Từ bao giờ? Sao từ chiều không nói?

Hay đây là một phi vụ làm ăn? Liên đóng vai một con mồi? Dám lắm! Tôi đã từng nghe nhiều phi vụ làm ăn của bọn lừa đảo. Một cô gái giả vờ lỡ xe xin đi nhờ, đến đoạn đường vắng, gạ tình,  để gã trai cho đi nhờ ngu ngốc dính vào. Khi cuộc tinh đang đến hồi say đắm thì  “thằng chồng” xuất hiện, thế là gã trai bị lột từ đầu đến chân. Chả nhẽ Liên đã hư đốn đến mức đó? Thôi thì trong thiên hạ mênh mông, lừa ai cũng được, nhưng làm sao Liên nỡ lấy bạn học cũ làm con mồi? Thật đúng là “ách ngoài đàng quàng vào cổ”.

Tranh của họa sĩ Tạ Quang Bạo

Tôi thiếp đi trong cảm giác nặng nề. Ký ức tái hiện trong vỏ đại não. Tôi mơ thấy Liên hồi sinh viên. Liên ngồi trong khu ký túc xá, vừa gội tóc xong, bàn tay búp măng trắng nõn túm chặt một đầu rồi cho cả búi tóc dày mượt xoay tít. Bụi nước li ti thơm nức mùi bồ kết bay tỏa ra không gian. Mắt tôi như bị thôi miên, đắm đuối ngắm nhìn cái cổ cao ba ngấn của Liên trắng ngần như men sứ. Ngay lúc đó, thằng Khanh xuất hiện, nó nhăn nhở cười rồi cầm tay Liên dắt đi. Bất giác tôi gọi to: Liên Liên, em đừng đi theo hắn. Hắn là thằng Sở Khanh, sẽ hại đời em đấy! Nhưng Liên tảng lờ, vẫn để cho hắn kéo đi. Tôi nhìn thấy bóng hai người như lướt trên các bậc cầu thang của tòa nhà chính hình chữ U, trước khi đi khuất, còn ngoái lại nhìn tôi vẻ diễu cợt, thương hại.

Tôi tỉnh dậy. Trời đã mờ sáng. Tôi thấy Liên ngồi bên canh.

– Anh mơ à? Liên ân cần hỏi thăm tôi, rồi nói, em không ngờ hôm qua lại là ngày đen tối trong cuộc đời em. Em đã làm khổ bác và anh. Xin anh hãy vì tình bạn xưa mà tha thứ cho mẹ con em. Em khổ lắm! Liên khóc. Tôi không muốn nhìn Liên trong tình cảnh ấy, liền ngồi dậy, lặng lẽ đi ra sân. Tôi như nhìn thấy thằng Khiêm tóc tai bù xù vẫn còn đang đứng lù lù ở đó…

Tôi lao vào công việc, cố quên đi kỷ niệm buồn. Nhưng hình ảnh thằng Khiêm và  dáng ngồi của mẹ con Liên trong cái đêm hôm ấy vẫn ám ảnh tôi mỗi khi ngồi một mình. Làm sao lại có thể tồi tệ như thế được? Tôi cố liên kết các hành động của thằng Khiêm xem có liên quan gì đến Liên không?  Liên có phải là tòng phạm với hắn không? Tôi đã tiêu tốn bao nhiêu thời gian và trí lực vì chuyện ấy. Buồn, đau đớn, thất vọng vì sự dại dột của mình. Công trình cầu cảng đang đến giai đoạn nước rút. Tôi phụ trách kỹ thuật thi công cọc bê tông, nghiên cứu chất phụ gia và kết cấu cốt thép cho phù hợp với  môi trường ngập nước. Khi đứng nhìn cỗ  búa máy giáng xuống từng nhát, từng chiếc cọc bê tông cứ lún dần, lún dần, chợt nghĩ đến câu tôi nói đùa với Liên ngày xưa. Bây giờ người bị lún không phải Liên mà  là cuộc đời tôi đang ngập dần trong nước. Bỗng nhiên tôi nhớ Liên. Nhớ dáng ngồi, mái tóc dài đổ xuống bờ vai, ánh mắt u buồn ngơ ngác như mắt nai, cái cổ cao ba ngấn thon thon trắng màu men sứ của Liên. Sau cái lần gặp sự cố ấy, bây giờ mẹ con em đang ở đâu?…

***

Chiều hai tám tết tôi mới khăn gói về nhà. Bước đến ngõ, nghe tiếng trẻ con líu ríu. Tôi  đi vào, sân vườn, mẹ quét dọn sạch bong. Ở đầu ngõ, rác với lá khô được vun thành đống để đốt rấm, khói bay lên phơ phất quyện theo làn gió xuân nhè nhẹ, không khí tết đã tràn về. Mẹ! Tôi gọi to lên cho mẹ nghe là thằng con trai mẹ đã về. Mẹ tôi nhìn tôi, đôi mắt mẹ ánh lên tình mẫu tử, thương mến vô bờ, rồi bảo đứa trẻ:  “Thu! Chào bác đi con”! Tôi hỏi, con ai thế mẹ?

– Con đoán xem con của ai nào?

– Con nhìn quen lắm. Tôi giơ tay. Con bé sà vào tôi, cái miệng nhỏ xíu, gọi, bác bác. Mẹ tôi như trẻ ra, không khí trong nhà thật ấm áp.

– Con của cái Liên chứ con ai. Nó về quê rồi.

– Sao liên lại gửi con cho mẹ?

– Nó bảo, gửi lại để có bà có cháu, cho bà đỡ buồn. Từ ngày con vắng nhà, mẹ con nó vẫn thường về chơi.

Tôi bước ra sân giếng, nhìn xuống mặt nước đá ong trong suốt. Mặt nước in rõ khuôn mặt nhuốm đầy sương nắng của tôi. Khuôn mặt thằng đàn ông chưa đầy ba mươi tuổi đầu, suốt tháng quanh năm lăn lộn ngoài hiện trường, hết công trình này  lại đi công trình khác, đã chớm vết nhăn, gầy gùa, xương xẩu. Thoáng cái, một năm đã trôi qua. Có cái gì mới không, cuộc đời của thằng kỹ sư thủy lợi? Tháng ngày trôi, cứ dầm, xà, móng, cọc, cùng với tiếng búa  máy khô khốc, xập xì bụi khói. Tiếng ầm ào của các phương tiện thi công trong áp lực thực hiện tiến độ đã choán hết thời gian của tôi. Tôi nhận thấy, tôi sắp già.

Tôi bước vào nhà, lòng thư thới. Tôi đã quen với hương vị đồng quê, cảnh vườn tược ao chum, tiếng ếch nhái đêm mưa, tiếng  gà gáy trưa, chó sủa… Âm thanh ấy đã ám vào tôi từ thuở lọt lòng. Mỗi lần về nhà, tôi thấy mình thành trẻ thơ.

Mẹ tôi từ trong nhà bước ra, nhìn thằng con trai một lượt, ý như khoảng thời gian dài đó, nó có biểu hiện gì khác thường không. Mẹ cười, ra ý là con trai mẹ vẫn thế, chẳng có gì thay đổi cả dù nó là một ông tướng thì nó vẫn cứ là trẻ con dưới con mắt mẹ. Đợi tôi rử ráy xong, mẹ bảo:

– Có một phong thư không biết ai gửi cho con. Gửi theo địa chỉ nhà ta. Mẹ nhận đã gần hai tháng nay rồi.

Ai nhỉ? Bây giờ mà còn viết thư?- Tôi thấy lạ. Tưởng ai, hóa ra thư của thằng Phạm Khiêm. Tôi đã định không thèm đọc, xé quách đi. Giữa tôi với hắn, đến bây giờ còn gì để mà nói nữa?

Hắn đã vu cáo, hạ nhục, bôi đen cuộc đời tôi, khiến tôi bị tổn thương nặng nề. Nỗi đau đó còn ám vào cuộc sống của tôi cho đến khi nào mới hết? Nhưng rồi tôi tĩnh tâm lại. Thử xem hắn viết cái gì? Chắc cũng phải có lý do nào đó. Hắn viết: “Thanh! Trước hết tao phải nói một câu đầu tiên là xin mày tha thứ. Không phải tha thứ mà là tha tội. Bạn bè xa nhau lâu nên mày chưa biết hết về hoàn cảnh của Liên đâu. Năm ấy, sau cái lần bị thằng Khanh đá, Liên đã có bầu với nó. Đáng lẽ phải xổ cái giống Sở Khanh ấy đi thì Liên lại cố tình giữ lại. Thế mới khổ! Một mẹ nuôi con nhỏ, mà ở quê, ông nội có lương hưu, nguồn tài chính cung cấp cho Liên đi học mấy năm trời lại vừa mới chết. Liên thành bơ vơ, không nơi bấu víu. Tao đành phải nghiêng bờ vai của một thằng đàn ông lãng tử mà cứu giúp nàng. Nhưng cũng chỉ được hai năm, năm thứ ba thì tao quyệt quệ. Tao làm công trình cấp thoát nước ở một thành phố lớn, thi công giữa chừng thì người ta phát hiện chất lượng ống quá kém. Tất cả đổ lên đầu tao vì tao chịu trách nhiêm khâu giám sát chất lượng. Phải đào lên thay thế, thất thoát tiền tỷ. Tao bị Cảnh sát kinh tế truy cứu, trốn chui trốn lủi.

Trong lúc đó thì Liên bế con vào  tìm tao, vì có lần tao đã hứa liên hệ tìm việc cho nàng. Liên vào cơ quan cũ, trông thấy Liên, tao vội lủi ra bến xe, ý định chuồn ra Bắc. Không ngờ, tao vừa lên xe, một lúc sau, mẹ con Liên đã lù lù trước cửa. Tao đành giả vờ quay mặt vào bên trong  ngủ chờ cho đến bến nào mẹ con Liên xuống mới dám ló mặt. Tao không muốn gặp Liên, vì sợ Liên bị liên lụy. Cái thằng người tóc bù xù nằm trên giường tầng đến bến xe rồi mà không xuống chính là tao đấy! Thật là trời sắp đặt cho ba đứa chúng ta, cùng học một khóa, cùng đi trên một chuyến xe, để rồi chia tay ba người ba ngả. Hy vọng khi gặp lại nhau, sẽ hiểu và thương nhau hơn. Âu đó cũng là chuyến xe duyên phận. Khi mày đưa Liên về nhà, tao đã định vào theo hỏi vay tiền mày nhưng nghĩ đi nghĩ lại, rồi thôi. Bí bót lắm rồi, mấy tháng trời không một xu dính túi. Tao vào quán rượu ngồi nghĩ cách. Biết mày là thằng đàn ông cao thượng, trọng danh dự, coi nhẹ đồng tiền mà mày đã có việc làm ba năm rồi, chắc cũng có của ăn của để, nên tao nghĩ ra một âm mưu như mày biết đấy.

Nhờ có số tiền của mày nên tao không phải chết đói. Mọ vào tận Cà Mau tìm việc, bụng lo thon thót, chỉ sợ Công an kinh tế tóm cổ bất kể lúc nào. May mà trời còn thương tao! Vụ ấy Công an đã bắt gã phó giám đốc phụ trách kỹ thuật nhận hối lộ mấy trăm ngàn đô nên ký nhận lô hàng kém chất lượng. Tao được minh oan. Giờ thì tao đã có việc làm và tiền tiêu rủng rỉnh. Nhưng tao không muốn gặp Liên,  tự thấy không xứng đáng với nàng. Tao biết mày vẫn còn yêu nó. Loại người như mày, không dễ thay đổi. Thôi thì mày hãy thương lấy mẹ con nhà  nó. Tao nói thật lòng đấy! Mày cho tao xin số tài khoản, tao gửi trả mày món nợ vay đêm ấy”.

Tôi đập tay vào đùi rồi bỗng cười lên khơ khớ. Cuộc đời có những bước ngoặt kỳ lạ. Cái thằng Khiêm, thế mà đóng kịch giỏi. Xưởng phim nào vớ được nó, chắc phát tài.

Mẹ tôi nói lại, theo lời Liên kể, lần ấy Thủy đi đón Liên, khi xe ra đến đường chính thì bị một chiếc xe tải lấn hết phần đường. Thủy liều đánh tay lái sang trái để tránh thì lại gặp hai mẹ con một người dân đi ngược chiều. Không thể tông vào họ, Thủy đành đánh xe lao xuống suối, chấp nhận hy sinh để cứu mẹ con nhà kia. Thủy được đưa đi cấp cứu trong tình trạng hai chân dập nát. Giờ đã khỏi nhưng ngồi xe lăn. Liên đã nhận việc ở công ty của Thủy, bảo, vợ chồng Thủy cử nó làm chức phó gì đấy,  phụ trách kỹ thuật…

Thì ra là thế! Khổ thân cho Thủy, bạn tôi. Không hiểu sao, tôi muốn gặp Liên. Tôi có nên quay lại với Liên  sau bao nhiêu mất mát, khổ đau, hờn giận? Có nên không? Nhiều đêm tôi thao thức. Tôi xé lá thư của thằng Khiêm, tung lên trời. Những mảnh giấy vụn bay theo làn gió xuân tan tác tơi bời như mảnh pháo nổ khi xưa người ta đốt trong giao thừa hay lễ đón cô dâu. Đã kết thúc những tháng ngày buồn, tự nhiên tôi thấy mình cô đơn. Cố xua đi nỗi trống trải ấy, định hỏi mẹ xem hôm nào thì Liên quay trở lại. Mẹ tôi đang dẫn con bé Thu ra thăm mấy luống cải sắp lên ngồng,  nghĩ thế nào, tôi lại thôi…

Chiều ba mươi tết. Khi mẹ con bà cháu chuẩn bị dọn mâm đón tất niên thì Liên quay lại. Chiếc xe con nhuốm đầy bụi đỏ. Liên bước vào, dáng đi nhanh nhẹn, tự tin, thể hiện con người của công việc, nhưng vẻ mặt đượm buồn, bảo, em về quê thắp hương cho các cụ rồi đi. Ở quê, giờ chỉ còn người anh trai bị tàn tật. Năm nay em ở lại nhà cùng bác với anh đón giao thừa, sáng mai phải lên với vợ chồng Thủy. Thủy không thể thiếu em một ngày.Thế là tôi với Liên chỉ có một đêm nay. Tám tháng trước, tôi đã gặp em ở bến xe duyên phận ấy, và đêm nay, cũng là đêm cuối cùng trong một năm dài đằng đẵng. Tôi sẽ ngỏ lời với Liên. Không còn thời gian nữa rồi…

Hai đứa ngồi bên nồi bánh tết đang sôi sùng sục. Lửa ánh lên nét mặt Liên đầy tư lự. Mới tám tháng thôi mà tôi thấy Liên thay đổi quá nhiều. Trên nét mặt rắn rỏi, thể hiện sự trải đời.Trên nhà, mẹ tôi đang nựng cho bé Thu ngủ. Ngoài trời mưa bụi lay phay. Không gian chùng xuống, mênh mông, gợi buồn. Cái lạnh đêm giao thừa vừa đủ để người ta muốn gần sát bên nhau. Liên nhìn tôi. Đôi mắt! Ôi, đôi mắt của Liên, giờ tôi mới nhận ra, long lanh, nhân hậu, thủy chung, mạnh mẽ nhưng buồn thăm thẳm.

“Liên! Chúng mình đến với nhau đi!” Tôi nắm tay Liên, chân thành.

Cứ tưởng nói xong câu đó, Liên sẽ gục vào lòng tôi mà khóc, mà thổn thức, cảm ơn lòng vị tha của tôi, xin tôi tha thứ cho những lỗi lầm vì nhẹ dạ cả tin trước đây. Nhưng không! Liên gỡ tay tôi,  mắt ánh lên những tia sáng rất lạ.

“Anh Thanh! Em biết anh là người tốt, rất tốt là đằng khác, và em nhận biết anh đã yêu em từ những ngày đầu tiên. Nhìn ánh mắt anh khi ấy, con tim em mách bảo, rằng anh đã yêu em chân thành. Giá như ngày ấy anh sớm ngỏ lời với em, biết đâu lại có cái kết khác. Giờ thì muộn rồi anh ạ! Em đã yêu Khiêm, mặc dù anh ấy chưa ngỏ lời. Trong tim em, Khiêm mới là người đàn ông em cần, người em ủy thác và trao gửi đời mình. Anh có biết không? Khi em bị Khanh phản bội, mẹ con em rơi vào tình thế cùng quẩn. Chính lúc đó, Khiêm đã đưa bờ vai của anh ấy cho mẹ con em tựa vào mà không đòi hỏi bất cứ điều kiện gì. Hơn hai năm! Đúng hai năm sáu tháng, mẹ con em sống nhờ vào đồng tiền chu cấp của anh ấy. Mà khi đó, thu nhập của anh ấy có dư giả gì đâu? Một con người như thế, sao có thể vào nhà anh đường đột, dọa anh rồi cầm vội mấy triệu đồng? Mà hôm ấy, em thấy thái độ và con mắt của anh ấy khác lắm. Sớm hay muộn rồi em cũng sẽ tìm gặp anh ấy hỏi cho ra nhẽ. Em không tin anh Khiêm là con người như vậy!”

Thế là hết! Rõ ràng bao giờ tôi cũng là kẻ chậm chân, kẻ thất trận. Có nên nói cho Liên biết sự thật và địa chỉ hiện nay của Khiêm hiện nay không? Bấy lâu, tôi biết Khiêm không tìm gặp Liên là muốn tạo cơ hội cho tôi. Giờ tôi có nói, cũng chẳng thay đổi được gì. Tình yêu sẽ dẫn dắt họ tìm đến nhau vì có con tim mách bảo. Nghĩ đến những lúc tôi đã nghi ngờ Liên, tôi thực sự hối hận. Khiêm ơi, tao mới là người không xứng đáng với Liên. Mồ hôi rịn ra ở sống lưng, mặt tôi tái đi, tay tôi run run cời than cho lửa cháy to lên. Tôi nhìn thấy rõ trong đôi mắt Liên có hai ngọn lửa đang cháy bập bùng. Tôi biết, hơi ấm từ trong sâu thẳm ấy, Liên đã dành cho ai.  Ngày mai Liên đi lên với vợ chồng Thủy. Còn tôi,  cũng chỉ ở nhà với mẹ được mấy ngày rôi sẽ phải rời rời xa mái nhà thân yêu, để lại mẹ già cô đơn sớm hôm sớm. Cuộc đời tôi lại tiếp diễn với những tháng ngày mưa nắng trên công trường nhộn nhịp với tiếng rên kin kít ảo não theo từng vòng xoay nặng nề của cỗ máy trộn bê tông. Chiếc búa máy trên cao, từng nhát một, giáng chính xác xuống từng đầu cọc, lún dần, lún dần …Nhớ lại câu nói đùa với Liên trong những tháng ngày cuối cùng nơi giảng đường đại học, rồi lời khước từ chân tình của Liên, tự nhiên tôi có cảm giác như chính tôi mới là cái cọc, đang bị chiếc búa tình yêu giáng cho một nhát đầu đời …

TRỊNH TUYÊN

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *