Phan Hoàng – Chất vấn thói quen – Kỳ 2

VHSG- Điều để Phan Hoàng có thể Chất vấn được thói quen, tìm được cơn bão mới là nhà thơ quyết tâm dứt bỏ nhiều điều tưởng như rất đỗi thân thiết với cuộc đời mình. Cái thế giới trần gian phàm tục không thể thay đổi dù chúng ta có cố gắng dùng toàn bộ trí lực. Thay đổi chỉ đến từ bên ngoài, nói đúng hơn là đến từ cái siêu tại, đến từ cái bầu trời thần thánh mà chúng ta bỏ quên từ rất lâu, rất lâu trong tâm hồn chúng ta. Lâu đến nỗi mặc dù nó thuộc về bản chất của chúng ta, nhưng khi quay lại, chúng ta thấy nó lạ lẫm hoàn toàn.

NGUYỄN QUYẾN 

(Trích bài Chất vấn thói quen – Thay đổi cảm hứng bầu trời)

Nhà thơ Phan Hoàng

PHẦN 2:

CÁI CHẾT ĐEN & VŨ KHÚC TRẮNG

 

Chất vấn thói quen

 

Sáng sáng tôi hay đến ngồi vào chiếc ghế ấy

nhâm nhi ly cà phê chồn

đọc báo

nhìn cô chủ quán nở nụ cười hàm tiếu

 

chiếc ghế trở thành vật sở hữu của tôi

mùi cà phê chồn trở thành mùi của tôi

những trang báo trở thành chữ nghĩa của tôi

nụ cười cô chủ quán trở thành tín hiệu ngày mới

 

có sáng

chiếc ghế đã có người đến ngồi

tôi bối rối bỏ đi

có sáng

mùi cà phê không chồn

tôi uống qua loa bỏ đi

có sáng

quán không tờ báo

tôi thẫn thờ bỏ đi

có sáng

cô chủ quán kiêu kỳ miệng im như thóc

tôi buồn buồn bỏ đi

 

có sáng

quán

cà phê

tôi

bỏ đi bỏ đi bỏ đi…

 

Nhiều khi mắc cười tôi chất vấn tôi

tại sao con người cứ tự đánh lừa mình bằng những thói quen

không học nổi con sông biết thích nghi đổi dòng băng băng về phía trước?

10.10.2005

 

Khi bạn bỏ ruộng mong gặp thần đồng

1.

Dù họ là ai và từ đâu đến

dù họ là thần đồng hay ngôi sao

thì họ cũng như bạn và tôi

kết tinh từ khoái lạc tình yêu cùng nỗi đau sinh nở

thì họ cũng như bạn và tôi

có những đỉnh mây thăng hoa

có những vực sâu bão tố

có ánh hào quang đám đông

có nỗi cô đơn lẻ bóng

không ai mãi mãi là số một trên thế gian này

 

Bạn là ngôi sao của những gié lúa vàng mùa thu hoạch

tôi là ngôi sao của những con chữ định mệnh sẻ chia

2.

Chen chúc ôm hoa vẫy đón thần đồng

tiếng cười rổn rảng dài hơn mưa ngâu

những thân phận hẩm hiu né về phía hoàng hôn tím tái

3.

Nước mắt bao giờ cũng độc hành lặng lẽ

hào quang đâu ngăn nổi con mọt hư danh gặm nhắm tâm hồn?

Một chiều thu 2009

 

Cần Giờ bất lực

 

Những con đom đóm vừa bay vừa phát tín hiệu khẩn cấp

những con sóng vừa chồm lên vừa báo động nguy cơ

những con gió từ phía đông vừa ào về vừa thảng thốt

lãnh hải ập trận cuồng phong

ngư dân tay không chống chọi từng cơn áp thấp

 

Các ngôi sao cao giọng chỗ ngủ thiếu tiện nghi

rừng duyên hải trầm tư không quen thuỷ triều chữ nghĩa

 

Nâng ly rượu trắng canh khuya

nhà thơ quèn trong tôi

bất lực tiếng gà xóm chài báo thức

29.5.2011

 

Cần Giờ ngơ ngác

 

Hãy thử tưởng tượng

những con khỉ nhảy nhót bên nhau

không cần giờ

 

hãy thử tưởng tượng

những con sấu quấn lấy nhau

không cần giờ

 

hãy thử tưởng tượng

những con muỗi vo ve với nhau

không cần giờ

 

Chúng ta khác gì những con khỉ?

chúng ta khác gì những con sấu?

chúng ta khác gì những con muỗi?

chúng ta khác gì

không cần giờ…

 

Một bạn thơ trẻ ngơ ngác

dọc ngang rừng ngập mặn

trong mỗi mắt lá tràm

trong rễ bần rễ đước

đâu đâu cũng ngây ngây mùi máu lẫn mùi bùn

30.5.2011

 

Cần Giờ lặng im

 

Một trang viết lừng danh mở ra

bao trang đời vô danh khép lại

 

trang đời vô danh của ta cũng dần khép lại

mỗi ngày mặt trời gõ cửa ngôi nhà giấu kín những niềm đau

 

và còn những nỗi đau mà ta không bao giờ chạm được

dưới tầng sâu cánh rừng thiêng ngập mặn

có bữa ăn cầm hơi chiến thuyền mang thơ mở cõi

có chỗ nằm nửa nước nửa đất ngư dân hò bả trạo khẩn hoang

có bình gốm nuôi đứa trẻ mãi mãi không chào đời

 

và còn những nỗi đau mà ta không bao giờ chạm được

nỗi đau đau đến lặng im

Lịch sử tầng tầng mỏ quặng số phận

văn học lọc cọc đóng nọc thủ công

31.5.2011

 

Tiếng cười trên sông Sài Gòn

1.

Những toà nhà tầng tầng mọc ngược đáy sông

nghiêng nghiêng cười toả bóng uy nghi thành phố

Những con tàu khổng lồ úp mặt mây trắng

nghênh ngang nở những tràng cười đập vào bờ xanh

 

Một đàn chim xuyên qua mặt gương loáng bạc

xuyên qua trăng non sóng sánh ánh đèn

ríu rít tiếng cười trốn tìm thơ dại

2.

Sâu thẳm lòng sông

hiện lên

hiện lên

những chiếc xuồng ba lá

chập chờn ánh đuốc lá dừa

rung rung búi tóc lưu dân tay rìu tay cuốc

hào sảng tiếng cười trong veo

 

tiếng cười thơm mùi bùn non khai mùi rạ ải

tiếng cười nhanh hơn gió chướng mạnh hơn tiếng gầm mãnh thú

tiếng cười lan trên đường phố chạm những nóc nhà cao tầng

tiếng cười âm vang vách hầm nối đôi bờ nhớ thương tròn câu vọng cổ

3.

Như cánh chim lãng du

sà vào lòng sông tắm gội phục sinh tiền kiếp

tôi thấy mình chấp chới bay ngược

về phía tiếng cười không thanh âm nhập nhoà ánh đuốc

 

say sưa đuổi bắt tiếng cười

tôi lạc vào cõi lòng trắc ẩn người xưa?

 

Mắt trâu

 

Trong màu men trầm tư mắt trâu

lóng lánh ánh màu bàn tay tài hoa

của những nông dân nghệ nhân từ muôn kiếp trước

 

Làng gốm ngày càng rộng ra

đường làng ngày càng co lại

bờ đê như muốn bày tỏ điều gì

cây đa già như muốn tâm sự điều gì

ngôi đình cổ như muốn thảng thốt điều gì

 

Hồn làng trong màu men mắt trâu

buồn và đẹp

gió sông Hồng có giữ được hơi thở vĩnh cửu đất thiêng?

Bát Tràng 28.7.2010

PHAN HOÀNG

(Còn tiếp)

XEM TIẾP:

>> Phan Hoàng – Chất vấn thói quen – Kỳ 1

>> Phan Hoàng – Chất vấn thói quen – Kỳ 2

>> Phan Hoàng – Chất vấn thói quen – Kỳ 3

>> Phan Hoàng – Chất vấn thói quen – Kỳ 4

>> Phan Hoàng – Chất vấn thói quen – Kỳ 5

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *