Thơ 1-2-3 Nguyễn Trọng Lĩnh: Cảnh khuya kết tủa những cơn đau!

Enzin màn đêm xúc tác lắng nỗi đau// Tiếng phản ứng lụp bụp trong bụng trần thế/ Buồn – vui, sướng – khổ, hạnh phúc – bất hạnh… va nhau sủi bọt// Dây thần kinh căng phồng kéo lết suy tư/ Không như con thạch sùng điềm nhiên tặc lưỡi/ Cảnh khuya kết tủa những cơn đau!

Nhà thơ Nguyễn Trọng Lĩnh

Thơ 1-2-3 mỗi bài thơ là chỉnh thể độc lập gồm 3 đoạn, 6 câu.

Đoạn 1 chỉ có 1 câu gồm tối đa 11 chữ hoặc ít hơn, đồng thời cũng là tên bài thơ, nhằm tránh trùng lắp tên những bài thơ đã xuất hiện.

Đoạn 2 có 2 câu, với mỗi câu tối đa 12 chữ hoặc ít hơn. Còn đoạn 3 có 3 câu, với mỗi câu tối đa 13 chữ hoặc ít hơn. Chữ càng tinh lọc càng đa nghĩa càng giá trị.

Đề tài Thơ 1-2-3 hoàn toàn tự do, nội dung chủ yếu đi từ ngoại cảnh dần vào chiều sâu nội tâm tác giả muốn biểu hiện.

Đặc biệt khuyến khích tính độc lập từng câu thơ trong mối tương quan toàn bài, đồng thời giữa câu 1 và câu 6 có tính hô ứng để nội dung bài thơ chặt chẽ, thống nhất trong một không gian thẩm mỹ riêng biệt.

 

Điềm nhiên em sống trong tôi

 

Dấu ấn lần gặp đầu sống chực trong tôi

Kéo giấc mơ hoang mải miết đi tìm

 

Cái nhớ sệt quyện quýnh cuống đuổi bắt bóng tim

Bốn mùa. Tôi tiễn xuân hạ thu đông và âm thầm kết tủa

Trớ trêu mùa chướng. Hạt yêu chưa thể bật mầm…!

 

Enzin màn đêm xúc tác lắng nỗi đau

 

Tiếng phản ứng lụp bụp trong bụng trần thế

Buồn – vui, sướng – khổ, hạnh phúc – bất hạnh… va nhau sủi bọt

 

Dây thần kinh căng phồng kéo lết suy tư

Không như con thạch sùng điềm nhiên tặc lưỡi

Cảnh khuya kết tủa những cơn đau!

Tôi cuống cuồng như sóng lướt ra khơi

 

Đi tìm trầm tích hào quang dưới đáy sâu hoang hoải

Lượm những ngọt nồng biến thiên từng trải

 

Chiêm ngưỡng sinh sôi nguyên thủy giữa dòng hải lưu

Theo mặc định tự nhiên

Không như dòng đời biến ảo bằng khuôn hình cơ chế. Hên xui!

 

Khi say ta mới là ta

 

Nhấp chén rượu thơm ngỡ tách trà

Ánh trăng ngờ ngợ bóng Hăng Nga

 

Kiến ơi, đã hết leo cành cụt

Chim non, dẫm nát đám cỏ già

Tỉnh rồi. Ngượng nghịu tấc lòng ta!

 

Và thân mình treo đầu họng súng

 

Viên đạn tẩm đường bắn xuyên ngực trái

Giọt máu cứ loang vị ngọt dẫn đường

 

Tim thoi thóp và gượng tiếng kêu oan

Cơn ngang trái chỉa ánh nhìn về phía nó

Ngừng đập rồi, xác thịt lạnh lùng treo!

 

NGUYỄN TRỌNG LĨNH

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.