Truyện ngắn Chu Quang Mạnh Thắng: Chị Phượng

VHSG- Hơn tôi có ba tuổi, vậy chứ cái gì chị cũng tỏ ra hơn hẳn. Chị với tôi chẳng bà con họ hàng gì. Chỉ gần ngõ nên thân thiết, thế thôi. Ngay từ hồi nhỏ, tôi đã chơi thân với chị. Lúc đó, tôi chỉ là một thằng bé con hiền lành, lúc nào cũng được chị che chở. Chị đanh đá tới mức cả xóm phải nể. Cũng chỉ vì quá đanh đá nên chị ít bạn. Cóc cần! Chị chỉ cần một thằng bé con bên nhà – là tôi, làm bạn là đủ. Chị học trên tôi ba lớp. Đến năm lớp chín thì chị bỏ học. Vì theo bố chị, con gái học lắm mà làm gì!

Nhà văn Chu Quang Mạnh Thắng

Có điều, chị còn ít tuổi nên bỏ học, ở nhà cũng chẳng làm được việc gì. Lêu têu vài năm, chị mới ra khỏi làng, theo người ta đi buôn bán làm ăn ở dưới thị xã. Chị lanh lẹ, tính tiền nhanh như máy và đanh đá hơn cả gà mái mẹ. Thế nên, chẳng mấy chốc đã vang danh khắp thị xã. Lần nào về, chị cũng sang tìm tôi và kể cho tôi nghe đủ thứ chuyện. Hầu hết những câu chuyện chị kể, đều liên quan tới công việc làm ăn buôn bán. Khi thì chị khoe đã làm quen được với ông công an này, lúc thì khoe đã chơi thân được với ông quan thuế kia… Hình như, tất cả những người mà chị quan hệ lúc này đều là đàn ông và làm… quan. Nhờ có chút nhan sắc, lại trẻ nên chị rất dễ chiếm được cảm tình của những tay đàn ông mà chị thường khoe với tôi. Chẳng bao lâu sau, tôi nghe thiên hạ đồn chị cặp bồ với một gã lái buôn rất giàu có. Rồi họ xì xầm, xì xào với nhau mỗi khi nhìn thấy chị. Chẳng hiểu sao, chẳng bao giờ họ bỏ được cái thói xoi mói chuyện người khác. Ghét mồm miệng thiên hạ, chị ít về. Có về thì một loáng lại đi ngay. Lần nào về, chị cũng nhắn tôi qua nhà, hỏi han đôi ba câu rồi khen:

– Dạo này, chú mày có phổng phao và đẹp trai hơn!

Cứ thế, lần sau tôi “đẹp trai” hơn lần trước. Và chị cũng vậy, lần nào về cũng đổi mới. Lắm lúc, tôi cũng chẳng nhận ra.

***

Tôi lên Hà Nội học, cũng là lúc tôi và chị Phượng ít gặp. Bẵng đi một thời gian, bỗng dưng một ngày, chị Phượng xuất hiện ở cửa căn phòng, nơi tôi và ba tên sinh viên khác cùng trọ. Ngỡ ngàng một chút trước sự xuất hiện đột ngột của chị, tôi hỏi:

– Làm sao chị biết chỗ ở của em?

Không trả lời vội, ngồi xuống chiếc ghế đẩu tôi đưa, chị gật đầu chào cả bọn rồi thản nhiên trước sự luống cuống của bốn tên con trai mới lớn đang bận quần đùi, áo ba lỗ. Chị rút bao thuốc trong túi xách ra mời cả bọn:

– Hút thuốc, mấy chú!

Rồi chị rút một điếu đưa lên môi, bật lửa châm rồi rít, rồi thả khói bằng hai lỗ mũi khiến mấy thằng bạn tôi chưa kịp hết ngạc nhiên này lại tới sự ngạc nhiên khác. Chúng quay sang tôi, vẻ dò hỏi. Tôi bèn giới thiệu:

– Đây là chị Phượng! Người cùng làng!

Mấy thằng bạn tôi khẽ gật đầu rồi kiếm cớ chuồn hết. Còn tôi, vẫn chăm chú nhìn vào hai “ống khói” trên khuôn mặt đẹp đẽ của chị. Dạo này, chị có phần phốp pháp và sành sỏi hơn trước. Nhìn chị, đố ai biết được, trước đây, chị là một cô gái thôn quê. Những trang phục trên người chị bây giờ, còn “mô-đen” hơn cả những cô gái sành điệu nhất trong giới ăn chơi chốn Hà Thành.

– Sao hả? Ngắm xong chưa? Mặc quần áo dài vào, ra phố với chị! – Chị nói rồi lại thả khói thuốc qua hai lỗ thông hơi phía trên cái miệng xinh xắn.

– Ra phố, làm gì? – Tôi hỏi.

Chị đứng dậy, đi quanh căn phòng nhỏ như cái chuồng chim câu của tôi rồi khép cánh cửa sổ lại:

– Đã lâu, chị em mình không gặp! Ra phố uống nước, tâm sự một chút!

Thế thì được. Tôi đóng nốt cánh cửa chính rồi theo chị ra phố. Chúng tôi chui vào một quán càfe. Vừa nhấm nháp càfe như một gã đàn ông thực sự, chị vừa chửi rủa một thằng nào đó mà tôi không hề biết mặt. Có lẽ, hắn ta đã làm phật lòng chị!… Dạo này, chị bỏ cái thị xã xưa cũ ấy rồi. Chị theo người ta lên biên giới làm ăn lớn rồi đánh hàng về Hà Nội. Dạo này, chị đang trúng quả. Đời chị đang lên hương. Chị còn khoe đã làm quen được mấy thằng cha hải quan cửa khẩu X, cửa khẩu Y… và công việc của chị, có tương lai lắm! Chị còn xổ ra cả một tràng tiếng Trung khiến một thằng được học hành hẳn hoi như tôi cũng cảm thấy chóng mặt. Rồi chị khoe, hiện đang ở trong một khách sạn sang trọng gần đây, mấy ngày nữa mới ngược. Có điều, nằm một mình ở khách sạn thấy buồn nên chị đã đến tìm tôi. Theo chị lúc này, cả Hà Nội chỉ có mỗi mình tôi là thân thiết, là hiểu chị nhất! Mặc dù bao lâu nay, tôi không hề có một chút thông tin gì về chị. Dạo này, chị càng ít về quê. Tôi lại càng không nghe ngóng được gì. Lần này gặp, cũng chẳng cần đợi tôi hỏi, chị đã thổ lộ hết. Cả những câu chuyện giao dịch, luồn lách  thuận lợi bằng cách cặp bồ với những thằng cha người Trung Quốc và những thằng cha cán bộ Việt Nam này nọ… chị cũng chẳng cần giấu giếm, cũng chẳng thấy ngượng ngùng khi kể. Không hiểu sao chị lại tin tưởng và kể cho tôi nghe hết những chuyện như thế? Rồi chị ngửa cổ lên trời, kết luận:

– Đàn ông bây giờ, đối với chị, chỉ còn là một… ví dụ!

… Im lặng một lúc, chị vỗ đùi đánh bốp:

– Chết quên! Nãy giờ chị nói hơi nhiều mà quên không hỏi han chú mày được một câu! Bỏ qua nhá! – Rồi chị đẩy gói thuốc sang phía tôi – Hút đi rồi chị hỏi chuyện!

Tôi lắc đầu, xua tay rối rít. Chị chép miệng nhìn quanh:

– Trong quán này, có đến cả chục thằng đàn ông, lại chỉ có mỗi mình chị hút thuốc! Ngược đời quá phải không?

Rồi chị hỏi tôi:

– Chừng nào học xong hả Tùng?

– Hai năm nữa!

– Học xong, về đâu?

– Em chưa biết!

– Chừng nào học xong, đi buôn với chị!

– Em không biết buôn bán!

– Chị sẽ huấn luyện cho! Ai chứ, chú mày thì chị bảo đảm, có thể buôn bán, làm ăn được!

Tôi bèn cười xoà:

– Thôi, chuyện ấy để sau!

Chị lại ngửa cổ định than vãn một điều gì đó, tôi bèn hỏi trước:

– Chừng nào chị mới định lấy chồng?

– Chồng à?…

Chị có vẻ buồn khi nghe nhắc chuyện chồng con. Lại rút thuốc châm lửa, rít một hơi dài, chị lắc đầu:

– Chưa biết!

Rồi chị cố tình xua tay khi những nét buồn chưa kịp tan hẳn:

– Ôi, đời còn dài mà, lo gì! Với lại, đàn ông bây giờ đối với chị…

– Chỉ còn là ví dụ!

Chị nhếch mép cười:

– Đúng vậy!

… Cuối buổi, chúng tôi chia tay nhau. Chị móc bóp, dúi vào tay tôi một nắm tiền:

– Chú mày cầm lấy mà tiêu xài!

Tôi bèn ngăn lại. Chị gạt phăng:

– Chị biết, sinh viên bọn mày rách hơn chị Dậu, cầm lấy mà xài! Dạo này, chị đang làm ăn nên! Chú mày đừng nghĩ ngợi!

Tôi dúi trả lại xấp tiền vào trong bóp của chị rồi nhanh chóng nói lời chia tay.

– Đồ… sĩ !

Chị quăng vào mặt tôi một câu rồi ngúng ngẩy bước ra khỏi quán. Cặp mông căng tròn, ngon mắt của chị cứ nảy tanh tách khiến tôi rối cả mắt. Lần đầu tiên trong đời, chị quăng vào mặt tôi một câu “quan trọng” như thế!

Khoảng một thời gian sau, chị lại đến tìm tôi. Chị chép miệng:

– Đã lâu, không được ăn một bữa cơm gia đình. Lắm lúc, ngồi trước những bàn tiệc, lại thèm vài quả cà chấm mắm tôm! Chậc! Ước gì…

Tôi bèn rủ chị đi ăn cơm bụi. Chị đồng ý ngay. Gì chứ cơm bụi thì bọn sinh viên xa nhà chúng tôi ngày nào mà chẳng ba bữa. Chúng tôi dừng chân tại một hàng cơm trong một con hẻm nhỏ. Bàn cơm của tôi và chị có đủ đậu phụ, thịt luộc chấm mắm tôm, canh rau muống tương gừng và đĩa cà pháo giòn giòn, chua chua… đặc những hương vị dân dã, quen thuộc ở quê tôi. Những hương vị mà một người lắm tiền như chị Phượng cũng lắm lúc phải thấy thèm. Cắn những quả cà pháo giòn rôm rốp, chị gật đầu:

– Ngon!

Những kỷ niệm thời xa xưa bỗng ùa về trong tôi và chị. Chúng tôi vừa ăn, vừa ôn lại những tháng ngày khó quên ấy. Cái vẻ đanh đá, sành sỏi thường ngày của chị bỗng biến mất. Trước mặt tôi, chị đang là một người phụ nữ khác với mọi ngày. Có lẽ, hôm nay chị vui lắm! Tôi ăn như nhấm nháp cả những niềm vui cùng chị. Sau bữa cơm, tôi rủ chị đi ăn kem ở Tây Hồ. Chị đồng ý ngay. Không hiểu sao hôm nay chị lại khác thế. Cuối buổi, chị nắm lấy vai tôi lắc mạnh:

– Cám ơn chú mày! Cám ơn một ngày đẹp hơn tất cả mọi ngày!

Rồi chị về khách sạn. Hôm sau thì chị ngược.

Chuyến ấy, chị bị “sập cầu”. Trở về Hà Nội, chị lại đến tìm tôi. Khác với lần trước, chị không thèm một bữa cơm gia đình mà thèm có một thằng bạn rượu! Tôi không uống được rượu nhưng cũng không thể từ chối được chị. Bởi cả Hà Nội lúc này, cũng chỉ có một mình tôi đáng tin tưởng để chị tìm đến, giãi bày tâm sự. Chị cầm chai rượu tây, bật nắp rồi bảo:

– Dùng cái này để tạm quên đi một ngày không nên nhớ!

Rồi chị rót rượu cho tôi và cho chị. Lúc ngà ngà, chị lại hằm hằm chửi một vài thằng nào đó vừa phản bội chị… Tôi ngồi sượng sùng trong quán rượu trước người phụ nữ sành sỏi, một tay cầm cổ chai và một tay cầm điếu thuốc, miệng chửi túa lua… Mặc kệ, chị vẫn bô bô như đang muốn tìm cách trút hết những bực dọc trong lòng…

– Bây giờ, chị chỉ còn tin mỗi chú mày thôi! – Chị lại thêm một câu sau khi kết thúc một tràng dài.

Tối. Tôi phải dìu chị về khách sạn. Chị đi như dựa hẳn vào người tôi. Toàn thân chị nóng phừng phừng, tôi cảm thấy thế. Bước vào phòng, chị nắm hai vai tôi rồi kéo sát lại gần. Ngắm tôi một hồi, chị kết luận:

– Trông chú mày cũng khá đẹp trai, hơn hẳn lúc chưa uống rượu!

Rồi chị áp sát bộ ngực căng tròn, nóng hổi vào người tôi. Hơi thở của chị cũng gấp gáp lạ thường… Ngượng ngùng, tôi khẽ lùi lại rồi quyết định chia tay với chị.

– Cái đồ… nhát chết!

Chị lại quăng vào mặt tôi một câu “quan trọng” nữa rồi đóng sầm cánh cửa lại. Bước ra khỏi khách sạn, trống ngực tôi vẫn đập thình thình. Không ngờ, đó cũng là lần cuối cùng, tôi và chị gặp nhau ở Hà Nội.

***

Tốt nghiệp. Tôi vào Sài Gòn làm thuê cho một chi nhánh công ty có trụ sở ở Hà Nội. Tôi đi biệt tích mấy năm không về. Bỗng một ngày, tôi lại gặp chị Phượng tại… Sài Gòn! Một điều mà tôi không thể tưởng. Chị đến tìm tôi và cho biết, dạo này, chị đang buôn trái cây từ Trung Quốc vào Sài Gòn. Rồi lại buôn trái cây từ đồng bằng sông Cửu Long sang Trung Quốc. Mới có một thời gian ngắn mà cả chợ Cầu Muối đã biết đến uy danh của chị. Họ còn gọi chị bằng một cái tên rất giang hồ: “Phượng Ó!”. Vẫn thói quen ở khách sạn như cũ. Vẫn hay hút thuốc và uống rượu. Vẫn đanh đá tranh chua hơn cả gà mái mẹ. Cái tên Phượng Ó xem ra rất hợp với con người của chị. Công việc buôn bán làm ăn thuận lợi. Tiền bạc dư giả, chị tậu nhà ở Sài Gòn rồi ngồi một chỗ, điều khiển việc bán buôn. Thỉnh thoảng, chị lại đến tìm tôi và rủ đi ăn một bữa cơm quê có món cà pháo chua giòn. Vì theo chị, cả Sài Gòn lúc này cũng chỉ có mình tôi là thân thiết và hiểu chị hơn cả. Rồi chị lại khoe đã làm quen được với ông này, ông nọ ở tại đất Sài Gòn này… Tôi phục chị sát đất. Phục ở cái tài ăn nói, ngoại giao và cả những sự liều lĩnh, bạt mạng của chị, một người đàn bà học hành chẳng được là bao.

Thời gian sau, không hiểu vì lý do gì, chị bỏ luôn cái nghề buôn bán đầy may rủi. Chị gom tiền, góp vốn làm ăn với một công ty nọ. Chị lại gặp thời và càng ngày càng lắm tiền nhiều của. Gần bốn chục tuổi đầu, chị mới chịu đi lấy chồng. Chồng chị cũng là một tay có máu mặt trong giới kinh doanh buôn bán. Không hiểu sao, được vài năm thì họ chia tay. Chưa có mụn con nào nên cũng dễ dàng giải quyết mọi vấn đề. Họ chia tay lặng lẽ, không chút ồn ào, ầm ĩ… Mãi về sau này, tôi mới được biết nguyên do dẫn đến việc ly hôn của họ. Hơn nửa đời người, bây giờ chị mới cảm thấy những nỗi cô đơn, trống trải mặc dù chị chẳng thiếu gì tiền của.

Tôi cũng lấy vợ khá muộn so với đám bạn bè cùng lứa. Khác với chị, cuộc sống của tôi khá chật vật. Chị thường cho rằng, đấy là do tôi cả. Rồi chị chép miệng:

– Giá ngày xưa mày theo tao đi buôn thì khác rồi!

Có thể là như vậy. Nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy hối hận trước những lựa chọn của mình.

Ngày vợ tôi sinh con đầu lòng, chị mừng như chính mình vừa mới sinh ra nó vậy. Chị bảo:

– Sinh tiếp một đứa nữa cho tao!

Vợ chồng tôi còn chưa kịp hiểu thì chị đã tiếp:

– Tao… nuôi!

– Chị thích trẻ con thế, sao không đẻ lấy một đứa mà nuôi? – Tôi buột miệng hỏi.

– Tao đẻ được thì còn nói làm quái gì! – Chị có vẻ hơi cau có.

Tôi thực sự không hiểu được hết câu nói của chị. Mãi về sau này, tôi mới được biết. Thì ra, chị không thể sinh con được nữa, mặc dù đã tốn khá nhiều tiền của để chạy chữa suốt mấy năm liền. Nguyên nhân vì sao, chính bản thân chị cũng không biết rõ. Có thể đây chính là hậu quả sau một thời oanh liệt của chị. Nó cũng là lý do khiến vợ chồng chị phải chia tay nhau.

Tôi vẫn vô tư lắc đầu:

– Thôi, một đứa thôi chị ạ!

– Không đẻ nữa thì mai mốt tao bắt đứa này vậy! Sau này, nó sẽ là con… của tao!

Từ đó, chị cũng thường xuyên ghé qua nhà tôi. Lần nào đến, chị cũng vồ lấy đứa con tôi mà hôn hít, mà ghì chặt, ngay cả lúc thằng bé đang say ngủ khiến nó sợ hãi khóc thét lên và oằn người như muốn tìm cách thoát ra khỏi hai cánh tay đang nhiệt tình quá mức của chị.

– Im nào! Tao có ăn thịt mày đâu mà sợ!

Chị quắc mắt quát khẽ rồi lại nựng. Rồi chị ầu ơ hát. Không hiểu chị biết hát ru từ lúc nào? Những tiếng hát của chị cũng có vẻ thành thạo, trôi chảy, có lẽ còn hơn cả vợ tôi – một người mẹ trăm phần trăm…

Từ khi có thêm thằng bé, gia đình tôi bỗng trở nên đông vui và đầm ấm hơn. Chị Phượng cũng thường xuyên qua lại. Những bữa cơm quê gồm rau, đậu, cà… của gia đình tôi cũng thỉnh thoảng có sự tham gia của chị. Mỗi khi có dịp ngồi chung, cắn những quả cà muối giòn tan, quê hương lại tràn về đầy ắp trong tôi và chị… Và tôi biết, chị lại đang thèm khát một gia đình nhỏ bé nhưng đầm ấm, tràn đầy tiếng trẻ thơ và những phút giây hạnh phúc như gia đình của tôi!

    Sài Gòn 2004

CHU QUANG MẠNH THẮNG

(Đăng trên báo Tuổi Trẻ Chủ nhật, 14.3.2004)

Sister Phượng

Short story by Chu Quang Mạnh Thắng

Athough she is only three years older than me, Phượng has always been a few steps ahead. Though we’re not related, we’ve been close ever since we were kids, when I was a sweet smallish boy and she stood as my protector. She was always fighting, the entire village feared her and she didn’t have many friends. It didn’t matter. She only needed a boy like me at her side.

Her father had no wish to waste a proper education on a girl and Phượng dropped out of school when she reached the 10th form. After a few idle years, she left the village to work as a trader in the township. Phượng was alert and smart, a ferocious young woman capable of counting money like a machine. It wasn’t long before everyone in the township knew her name.

She always made sure to look for me whenever she returned to the village, for she had so many stories to tell. There was a police­man she knew. And a tax man. All her friends seemed to be men. All her friends seemed to be officials. I suppose it was easy for a beautiful young woman to win the favours of men like that. A rumour spread that her boyfriend was a wealthy trader. She hated people talking about her behind her back and so she started limiting her trips home to the village. And when she did come, she wouldn’t stay for long. But she always made sure to find me. She’d ask me a few questions and then say, “You’re getting big­ger and better-looking everyday”.

*  *  *

I rarely saw Phượng after I left to attend university in Hà Nội. But one day, after a long time apart, she appeared at the door of my room where I lived with three other students.

“How do you know where I live?” I said.

We were all in our underwear, but she seemed completely indiffer­ent. She sat down on a stool I offered her and took a packet of cigarettes out of her handbag.

“Have a smoke, my friends,” she said.

She took a cigarette and held it between her lips. She lit it and puffed so deeply, blowing the smoke through her nose in a long endless trail. My roommates looked at me for an answer.

“This is Sister Phượng,” I said. “She’s from my native village.”

They nodded and found a rea­son to leave, while I stared at the chimney of her beautiful face. She had gained weight and carried the look of a male epicure; her clothes were some of the finest I had seen in Hà Nội. No one would have guessed she had once been a coun­try girl.

“Have you finished ogling me?” she said. “Get dressed and let’s go for a walk.” Another thick trail of smoke blew over her pretty mouth.

“Why sister?”

She stood and walked around the room before closing the win­dow. “We haven’t seen each other in a long time. Let’s go for a drink and have a good heart-to-heart.”

We went to a cafe, where she drank coffee like a man and ragged about somebody I didn’t even know. He must have done some­thing wrong. She didn’t live in the township anymore. She went to the border areas to make major deals so she could bring goods back to Hà Nội. She was only getting rich­er. She knew customs officers at border gate X and border gate Y. She started speaking in Chinese, which confused me, despite all my education.

She was staying at a nice hotel and was set to leave for the Chinese border in a few days, but she was feeling lonely there and so she came and found me. I was the only person in Hà Nội who under­stood her, she said. It seemed a strange thing to do. I had no idea what her life had been like in the past few years. But she told me, shamelessly, of every detail of her dealings with the Vietnamese offi­cials and the Chinese who helped her run her business, without me asking a single question. I didn’t know why she was telling me these things or why she trusted me. Then she looked at the ceiling and con­cluded her life story:

“For now, men, for me, are just… toys.”

After a short pause, she slapped her thigh.

“My God!” she said, pushing the cigarettes to me. “I’ve gone on for­ever without asking you anything about yourself. Have a smoke and then I’ll ask you a few questions.”

I shook my head. She smacked her lips and looked around.

“There are at least ten men in this cafe and I’m the only one smoking. Can someone explain that?” Then she said, “When do you finish school?”

“Two years.”

“And what will you do once you’re done.”

“I don’t know.”

“Join me, and we can do busi­ness together.”

“I don’t know anything about your business.”

“I’ll train you. You’ll learn to trade very well.”

I had to laugh. “We’ll cross that bridge when we come to it.”

She looked at the ceiling again. Before she could say anything, I said, “When do you hope to get married?”

“A husband?” The question depressed her. She lit another ciga­rette. “I don’t know.”

She waved her hand as if to wipe away her sadness. “Life is very long. Don’t worry. For me, men are…”

“Just toys.”

She smiled. “Right.”

We parted in the late afternoon. Phượng took some bank notes from her handbag and gave them to me. “Go ahead, take it.”

I refused, but she insisted. “You students are poorer than your sister Dậu,” she said. “I’m striking oil these days. Don’t worry.”

I grabbed her handbag and stuffed the bank notes back inside. Then I said goodbye.

“You’re too proud,” she said.

It was the first time in my life I had heard her use such an impor­tant word. “Proud.” I was left bewildered in the next instant when she farted and left the café with a great show of drama.

She visited me again after awhile.

“I haven’t had a good family meal in a long time,” she said.

“How many times have I been to a banquet and only wanted to eat some aubergine and shrimp sauce.”

A meal like that was the com­mon thrice-daily fare for students. I invited her to join me for lunch at a restaurant and she said yes. We had soya cheese, boiled pork with shrimp sauce, a bowl of spinach soup spiced with ginger and sour, crispy aubergine. Everything was cooked with a country flavour.

“Delicious,” she said.

We talked about the memories which were suddenly sweeping over us and she was no longer a strange grand lady. She was happy and I was too. Afterwards, I asked her to join me for some ice cream at Tây Hồ. She said yes. When we were done, she took my hand and said, “Thank you for giving me such a fine day.”

She went back to her hotel and the next day she left for the Chinese border.

She encountered a crisis on that trip and when she got back to Hà Nội she came to see me again, but not for comfort food. She wanted a drinking buddy. And though I wasn’t one to hold my liquor, I couldn’t say no. I was the only per­son in the city she could talk to.

She opened up a bottle of Western liquor and said, “Drink, so that we can forget a day worth forgetting.”

She was getting tipsy and she started saying terrible things about some people she said had betrayed her. I felt humiliated sitting in front of this woman with a bottle of liquor in one hand, a cigarette in the other, mouthing off a volume’s worth of grudges.

“I can only trust you,” she said when she was finished.

I had to walk her back to the hotel when night came. Her body was thick and hot and she leaned her entire weight on my shoulder.

As I laid her down on the bed, she took me by the shoulders and pulled me towards her. “You’re handsome,” she said. “You’re bet­ter-looking when you drink.”

She pushed her warm, full breasts into my body.  She was breathing like a maniac. But I stepped back and told her I hard to go.

“Coward,” she said before she alammed the door on me.

My pulse hit a lick as I left the hotel. I had no idea that would be the last time I would ever see her in Hà Nội.

I got a job in Sài Gòn after I graduated, and it was a few years before I came home again. But one day Phượng stowed up in Sài Gòn to meet me. It was not something I had expected.  She was making a living trading Chinese fruit in Sài Gòn and Mekong fruit in China. It wasn’t long before everyone in Cầu Muối Market knew about her, her energy and all her hard-living ways. They gave her a nickname, “Phượng the eagle”.

Things were going well and she bought a house in Sài Gòn, from which she handled most of her busi­ness. When she saw me she invited me to come see her for some crispy, sour aubergine. I loved the way this woman with such a poor education talked, the way she handled people and the way she lived her life. In all of Sài Gòn, she said, I was the only one who understood her.

Then, out of a pure whim – no one knew why – she sold her business to a company and pocketed some good cash. She got a “real” hus­band, a wealthy businessman. A few years later, they divorced. There were no children so everything was pretty straightforward. No accusa­tions. No legal twists. It was a few years before I learned why the mar­riage had ended.

She had lived more than half her life, and though she lacked for nothing, she was trapped in a fortress of solitude.

I got married pretty late in life, compared to my friends. My life was hard, but Phượng said it was my own fault. “If you had joined me in my business, things would be very different for you.”

That might have been true. But I had no regrets.

When my wife gave birth to our first child, Phượng was ecstatic and she treated it as her own.

“Have another one, for me.”

We tried to digest what she had just told us, when she said, “I’ll feed it”.

“If you love children so much, why don’t you have one of your own” I said.

“If I could have a baby, I wouldn’t have asked.”

I was too stupid to realise she was barren. Not even she knew why she had such a curse. Maybe something had happened on her journeys to the border. Either way, it was the cause of her divorce.

I shook my head. “One child is enough.”

“If you don’t have another child, I will take this one. And it will be mine.”

She saw us almost every day after­wards. She suffocated our poor little child with love, tight hugs and large wet kisses. She even came to him when he was asleep and the poor thing would wake up and shout.

“Oh shut up,” she said. “I’m not going to bite you. Why are you scared of me?”

And then she would start singing a lullaby. She had a smooth, filling voice, much better than my wife’s. When had she become a singer?

Ours was a happy family. And when Sister Phượng came she would join us for vegetables, soya and aubergine. The past always came flooding back during those meals.The only thing Phượng warned was a small family, filled with the voices of children.

Translated by  HOÀNG TÚY

(Việt Nam News – April 18, 2004)

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *