Thổ phỉ – Tiểu thuyết của Đoàn Hữu Nam – Kỳ 3

VHSG- Lễ cúng bắt đầu.

Những ngọn núi quanh đỉnh Phan Si lặng lẽ ngước đầu lên phía anh cả.

Những mỏm đá, cây cỏ đứng lặng như đang chứng kiến cảnh giời đất trước giờ sinh nở hay trước giờ tuyệt diệt.

Thầy mo Quấy lặng lẽ châm lửa cho đống củi bùng lên rồi bắt đầu cúng.

Ba trăm con người quỳ mọp trước ngọn lửa, tim như ngừng đập, phổi như ngừng thở, mọi động thái dồn cả vào người làm cầu nối giữa con người với các đấng thần linh.

Lời cúng của thầy lúc dồn dập như trời đổ mưa, lúc nhẩn nha kể lể. Cùng với lời cúng, cái vòng bạc trong tay thầy lúc rung nhanh, lúc uể oải. Trước mặt thầy, con dao dính tiết gà, tiết lợn, tiết dê hết xám đen lại rực hồng như đang tôi trong lửa.

Nhà văn Đoàn Hữu Nam

Tiếng cúng từ từ chui vào đánh thức rừng, đánh thức núi.

Những lời cúng, những động tác huyền bí, mãnh liệt, kiên nhẫn từ từ lách vào sự u mê của những người dự lễ.

Bài cúng đang lê thê, kể lể bỗng dồn dập, làm cho người nào người nấy phừng phừng, dậm dựt.

Bài cúng đã tới hồi cao trào. Miệng thầy bắt đầu hú lên những tiếng dài. Vừa hú thầy vừa đung đưa chiếc vòng bạc, vừa chạy quanh, rót rượu vào các bát trên giàn cúng, sau đó toàn thân ngất ngưởng lên đồng. Bỗng từ bốn phương tám hướng những đàn kiến lổm ngổm bò tới. Những con kiến thân to như con bọ ngựa, càng sắc, răng sắc, hai mắt lồi ra, sáu cẳng bò nhanh như ngựa phi làm mọi người khiếp sợ. Họ chỉ nghe tiếng rào rào như mưa rơi, như nước cuốn đã thấy cây cối nghiêng ngả, một tấm thảm đủ màu đen trắng, vàng, vằn vện tràn tới, tỏa rộng. Cây chắn đường – mặc. Lá mục chắn đường – coi khinh. Rêu trơn – không là gì… Ầm ào song hàng lối, mệnh lệnh nghiêm chỉnh. Đông đúc song trật tự, kỷ cương, lúc vòng vèo như con suối, lúc dóng hàng một như duyệt binh.

Đàn kiến lổm ngổm bò đến quây quanh giàn cúng, chỉ một lát sau những hàm rằng đói khát đã xơi sạch xôi, lợn, gà, rượu.

– Vua kiến bị đánh thức rồi! – Tiếng rên của ai đó bật ra. Như một dây chuyền tất cả cùng rùng mình, cùng bật lên những tiếng rên khiếp sợ.

Kiến là đội quân đông đúc nhất thế gian. Kiến có mặt ở mọi nơi, mọi chỗ. Bình thường kiến hiền lành, cần mẫn, không làm hại kẻ nào, tránh xa những kẻ hại mình, nhưng khi gặp cơn đói hoành hành, cơn giận trào sôi thì đội quân ấy có thể làm tan hoang cả một cánh rừng. Con vật dù to lớn hay nhanh nhẹn, thông minh đến mấy gặp chúng cũng biến thành  đống xương khô.

Vua kiến là thống soái, là ông giời của tất cả các loài kiến sinh sống trong rừng. Vua kiến luôn sống trong trạng thái nửa thức nửa ngủ. Trong trạng thái ấy vua dồn sức cho việc nghe ngóng, dự báo và dạy bảo thần dân của mình. Vua kiến quay về hướng Tây rùng mình – họ nhà kiến biết trời đất sắp làm nên lũ lụt. Vua kiến hướng lên chị Hằng quầng vàng như đeo tang mà rơi nước mắt – họ nhà kiến biết mặt trời còn rang khô mặt đất. Vua kiến rùng mình, hai râu dựng ngược, hai hàm răng nghiến như cưa gỗ – quanh vùng có chết chóc, có tan nát, có những hàm răng đói khát, thù hận gặm sồn sốt trên cơ thể sống, trên cơ thể chết.

Cư dân quanh chân núi Hoàng Liên đã hai lần đánh thức vua kiến.

Lần nọ, một đàn hổ dữ từ phía mặt trời lặn xâm phạm lãnh địa của các loài ăn thịt dưới chân núi Hoàng Liên. Để sinh tồn, từ ngày ông Chằng bà Chằng nặn ra đất ra nước các loài dưới chân núi Hoàng Liên đã phân chia lãnh địa. Trên lãnh địa mỏng manh ấy tùy theo vóc dáng, nanh vuốt trời cho mà mỗi loài tự tồn tại, tự sinh sôi, tự làm mồi cho nhau. Cuộc tranh giành sự sống khắc nghiệt, dai dẳng hết đời này sang đời khác song chưa hề có sự tuyệt diệt. Hổ dữ đến, ranh giới lãnh địa bị xóa nhòa, các loài tan tác trong sợ hãi. Nghe tiếng gầm của chúng hầu hết các loài có da có thịt bọc xương tự ỉa, tự đái. Nghe tiếng gầm của chúng, thần núi thần rừng bạt vía, kẻ chui sâu vào lòng đất, cứt đùn khắp mặt đất như bãi biển ban sáng, kẻ bay vút lên giời cao, nước đái phọt ra rơi xuống như giời đang đổ mưa…

Vật vậy, thần vậy, song những con vật cùng loài thì khác. Không chịu nằm yên chờ chết, họ nhà hổ quanh núi Hoàng Liên xông vào cuộc chiến một mất một còn. Hai loài mãnh thú đánh nhau, một to lớn, hùng dũng, một nhanh nhẹn, thuộc núi, thuộc rừng. Mỗi loài đều lôi hết sức mạnh, trí khôn giời cho ra để tiêu diệt nhau. Hai bên quần nhau bẩy ngày bẩy đêm mà vẫn không bên nào chịu bên nào. Khắp vùng cây cối tan nát tan, đất sụt, đá, loài nào cũng bị vạ lây. Loài kiến cũng cùng chung số phận. Rừng cây gẫy cành rụng lá rụng luôn cả những tổ kiến chứa hàng tỷ con. Đất lún, đất sụt làm sụt luôn cả những lâu đài kiến yên ổn cả trăm đời. Các đàn tan tác, nháo nhác kéo đi cầu cứu vua kiến. Vua kiến nổi giận, hùng hổ dẫn các thần dân đi tiêu diệt những kẻ quấy phá. Loài kiến vốn có kỷ cương, kỷ luật, trong hỗn loạn bao trùm chúng vẫn loài nào ra loài ấy, đội nào ra đội ấy. Dẫn đầu đội quân trừng phạt là vua kiến. Tiếp theo là các kiến tướng, kiến quân. Kiến tướng đầu to, thân nhỏ, bụng to, sáu cái chân nguềnh ngoàng, hai râu vung vẩy, hai cánh to như hai cái quạt trong suốt như lụa tơ tằm. Kiến quân tỏ rõ sức mạnh của mình bằng sự hung tợn, bằng số đông. Tất cả ào vào tàn phá.  Kiến nâu trung thành, đông đúc tạo nên một dòng chổi lớn, đi đến đâu quét đến đó. Kiến thợ mộc đục gỗ sồn sột, lem lém như cưa ăn, chỉ một lát bị gặm cây đã rỗng ruột, mất gốc, đổ rào rào. Kiến nâu đầu đen, ngực vàng, đầu to, càng sắc, râu chia làm ba đoạn, lông bạc dựng đứng, trông như những hung thần xông vào cắn lá. Kiến đất to như những con ong chậm rãi bò đến nhằm vào mọi con vật biết cựa quậy mài răng. Kiến đầu to kềnh càng, đầu thắt lại sau mắt, bám chắc vào từng con vật cắn xé. Kiến đỏ hung tợn tấn công đối phương chán chúng quay ra tấn công nhau…. Khắp rừng vang động những âm thanh giết, chết.  Khắp vùng, cây đổ, cây trụi lá. Hươu, nai, dê, hoẵng… vừa kêu la tuyệt vọng, vừa chạy nhảy như động cỡn. Những con hổ đang hùng hổ lao vào cắn xé nhau phút chốc bị kiến bu đen phải lồng lộn trong hoảng loạn, gầm lên trong đau đớn. Những con hổ đực đang hung hăng trút giống nòi lên bụng con cái kẻ thù phút chốc cả hai đều chết cứng như bị đóng băng. Sau một buổi đàn hổ không còn, những con vật biết cựa quậy không còn, rừng núi rã rời, tan hoang để rồi mãi mãi trở thành vùng đất chết.

Sau trận loạn hổ đến trận loạn người.

Lần ấy người của chúa đất bản Nà Lùng mâu thuẫn đốt nhà giết người của chúa đất bản Tả Chải. Hai bản vốn truyền kiếp không chung đường nay hận thù có cớ bùng lên. Chúa đất bản Tả Chải mang người tàn sát bản Nà Lùng. Chúa đất bản Nà Lùng mang người đến làm cỏ bản Tả Chải. Đá chạm đá, lửa chạm lửa, chết chóc, đau đớn, thù hận làm cho trời rùng mình tối sầm, đất rùng mình đất sụt, cây cối rùng mình lật gốc, trốc ngọn, các tổ kiến, tổ bị sụt đất trơ hoang hoác, tổ bị cây đè, đá đè, thú dẫm. Lại một lần nữa các đàn kiến nháo nhác quây quanh vua kiến. Lại một lần nữa vua kiến nổi giận. Một lần nữa vua kiến chỉ huy thần dân xông vào khói lửa đòi lại sự yên ổn.

Lúc vua kiến dẫn đàn đàn lũ lũ thần dân xông vào cũng là lúc hai bản bị tuyệt diệt. Loáng một cái, những cái đầu u mê chứa đầy thù hận đang bàn mưu tính kế không còn mẩu thịt bám vào xương. Loáng một cái những cây cột cái, cột quân, xà dọc, xà ngang, rui mè, phên vách, mái lợp bị gặm rỗng. Ngôi nhà đổ sụp xuống, bếp lửa bùng lên, xác kiến, xác người, xác động vật, cây cối, phân gio bốc lên khét lẹt, gây như nướng cả rừng người. Cả hai bản bị xóa sổ từ vết máu đến ống xương mà vẫn chưa thỏa mãn những hàm răng đói khát của những đàn kiến.

Còn lần này!…

Mọi người rùng mình, nhắm mắt, nín thở đón đợi tai họa. Nhưng không! Mặc đàn kiến vây quanh dọa dẫm, đùa bỡn. Mặc vua kiến trèo lên đỉnh đầu thày đái xuống. Nước đái của vua theo dòng theo vệt mà lời cúng rền rĩ của thầy vẫn bình thản thả vào giời, vào đất.

Sau hồi lâu trêu chọc, thử thách thầy mo không kết quả vua kiến lắc đầu, tụt xuống rồi dẫn các thần dân  lặng lẽ bò vào rừng.

Thầy vẫn đang trong trạng thái lên đồng.

Thân thể thầy dẹo dọ, ngất ngây. Thầy cầm bầu rượu tưới lên tảng đá thiêng. Tảng đá thiêng rực lên màu thép tôi. Bầu rượu tưới lên các con vật. Các con vật bừng thức, ngọ nguậy. Bầu rượu chuyền tay dọc hàng quân. Hàng quân người nấy phừng phừng ngậm lửa.  Miệng thầy bắt đầu hú những tiếng man dại. Người thầy quỵ xuống trước giàn cúng rồi hai tay từ từ hạ đất. Âm thanh từ chiếc vòng bạc trong tay thầy thưa dần rồi im bặt. Trời bỗng đổ mưa rào. Những giọt mưa thi nhau quất xuống mặt đất ràn rạt, phút chốc cả mấy trăm con người cùng rừng cùng núi chìm trong mưa, trong gió.

– Trời giúp ta rồi! Trời giúp ta rồi! – Triệu Tá Sắn – Vị vua đầu tiên của người Dao Phòng Tô hứng khởi gào lên rồi nhảy lên tảng đá giương súng lên giời bắn liền ba phát.

Như hiệu lệnh các chiến binh ồ cả lên rồi cả vua lẫn tôi ôm nhau nhảy múa điên cuồng, những tiếng hú, tiếng hét vang lên khuấy đảo cả một vùng muôn năm chìm trong tĩnh lặng.

4

Có tiếng rụt rè gõ cửa.

Sắn giật mình, co người thế thủ.

Một người con gái đẩy cửa bước vào rồi ý tứ khép cửa lại, trên tay cô gái là một mâm thịt sống.

Sắn hết nhìn mâm thịt lợn sống thái rối rồi lại nhìn cô gái đồng tộc xinh như mộng. Bất giác cái lưỡi thèm thuồng của Sắn thè dài liếm qua, liếm lại, nước bọt ứa ra đầy mồm.

Sắn đã từng nổi tiếng trong ăn uống, chơi bời theo kiểu thổ phỉ.

Thổ phỉ – Tiểu thuyết của Đoàn Hữu Nam

Về món thịt sống! Con lợn mổ ra thịt còn nóng rẫy, Sắn tự tay rạch một tảng ba chỉ, tự tay thái mỏng, bóp chanh, gừng, thính gạo rồi cứ thế nhắm rượu. Đi săn bắn được hổ, gấu, hươu, nai…, Sắn cho mổ  tại rừng rồi xẻo ngay buồng tim, lá gan ăn sống. Mổ trâu, mổ bò, Sắn cho mang rượu, mang rau thơm ra bày tiệc ngay tại bãi mổ. Khi con vật bị chọc tiết rống lên báo hiệu kết thúc kiếp vật để sang kiếp giời lập tức những bó đuốc được mang tới. Trước sự háo hức của Sắn, bọn lính thui con vật vàng ươm ba đùi, hắn cầm ống nứa non vót nhọn xiên mạnh vào phía đùi con vật chưa thui. Thịt đùn lên đầy ống nứa, hắn dùng dao phạt ngang, đổ ống thịt ra tlhớt, thái mỏng, rồi cứ thế vừa thổi vừa ăn, máu chảy ròng ròng trên tay, trên cổ. Thịt ốp ếp, máu ốp ếp, chấm nước mắm cá ăn ngọt rêu rểu như thịt nai tái.

Về chơi bời, gái gú!

Dòng máu chảy trong người Sắn pha máu loài mãnh thú. Còn hơn cả loài mãnh thú, đó là con người. Loài mãnh thú thể hiện sức mạnh giống đực của mình bằng hàng chục cuộc giao hoan mỗi ngày, song mãnh thú dục cuồng có mùa, loài người dục cuồng quanh năm. Sự kết hợp giữa hai dòng máu khiến cho sự mãnh lịêt, sung sức, kết hợp với dẻo dai thường trực làm nên một Triệu Tá Sắn lừng danh chuyện đực cái.

Sắn biết đến sự sung sướng từ lúc còn để chỏm.

Lần đó Sắn dẫn bọn con gái vào rừng hái nấm. Sau mưa nấm đội khắp rừng. Nấm mối nở trắng như vãi gạo, nấm hương mọc kín thân gỗ mục, toàn những thứ nấm ăn vào ngon quên chết lôi bọn trẻ vào rừng. Cả bọn tản ra bốn phương tám hướng đang hào hứng tìm nấm thì một đứa con gái phát hiện ra một chùm nấm khổng lồ mọc lên từ bãi phân voi. Những cây nấm thân mũ trắng hồng lực lưỡng trồi lên kết thành một mâm hoa đẹp một cách khỏe mạnh, lạ lẫm khiến cho đứa con gái đã bước qua tuổi mười lăm như bị hút hồn. Nó nhìn trước nhìn sau. Cả bọn đã chui sâu vào rừng. Nó mặt mũi đỏ bừng, cổ họng bỏng rát, tay chân luống cuống. Đàn ông người Dao tắm suối thường khoe toàn bộ thân thể trước trời, trước đất. Sự vô tình chết người ấy hút hồn những thiếu nữ tò mò như nó. Nó đã thao thức đến khổ sở với hình ảnh đồng hồ quả lắc nửa núp nửa không của những người đàn ông quăng chài. Nó đã lịm người trước cảnh thân thể trần truồng, nửa chìm nửa nổi của các anh thanh niên trên suối.

Nó lại nhìn trước nhìn sau. Sự vắng lặng, dịu dàng của khu rừng đồng lõa với những ý nghĩ nổi loạn của nó. Nó ngồi thụp xuống, rụt rè đưa hai tay vuốt ve những cái mũ trắng hồng. Da nấm mát lạnh hay sự liên tưởng chết người làm cho nó mê man. Nó cứ vuốt ve cái nấm như vậy cho đến khi cả bọn như đàn chim ríu rít gọi nhau về tổ  nó mới bừng tỉnh. Nó khoác cái gùi nhẹ tênh theo chân cả bọn mà đầu óc vẫn vướng vít, ám ảnh với cái mâm nấm chết người.

Cả bọn về đến thác nước, Sắn ra lệnh cho cả bọn xuống tắm. Cả bọn lập tức cởi  quần áo ném lên tảng đá rồi chui vào trong thác đổ trắng xóa, thích thú đùa nghịch, trêu tròng. Chúng vô tư như mọi ngày nhưng đứa con gái nghịch nấm phân voi không vô tư được nữa. Nó cứ rà rà bên Sắn. Túm lông mọc bất thường của Sắn ám vào nó. Dáng vẻ hứa hẹn sự cường tráng của Sắn ám vào nó. Nó giả vờ trượt chân để ôm chặt lấy Sắn, da thịt mát rượi như da nấm của Sắn làm nó ngây ngất. Nó làm cho con chim non của Sắn động đậy rồi chỏi ngược lên, bản năng trỗi dậy, nó rùng mình, hấp tấp kéo Sắn chạy lên sau tảng đá, cho Sắn biết thế nào là sự sung sướng.

Từ lần đực cái đầu tiên Sắn ngộ ra sức mạnh của mình. Nó đã dùng mọi nanh vuốt có được trong tay để dụ dỗ một loạt đàn bà con gái nhập cuộc. Hắn khỏe. Không những khỏe mà còn biết làm cho mình khỏe.  Khi được phép nghiêng trời, lệch đất, hắn lệnh cho khắp vùng săn, bẫy được thú rừng, ngoài cống nạp thịt, xương ra còn phải dâng cho hắn bộ truyền giống. Cánh thợ săn bẫy được hổ dâng lên hắn bộ ngẩu phín. Khúc thịt thừa của hổ đực rời khỏi thân xác cả ngày giời mà khi cầm trên tay vẫn ngỏng lên như chạm vào da thịt hổ cái. Hắn cho lấy rượu, thuốc bắc, gừng giã giã nhỏ đổ vào nồi đất rồi cho cả bộ truyền giống ấy vào hầm, ăn xong cả người ngọ nguậy, muốn vác chày giã cốm ra đâm nát cối gỗ, cối đá.

Sức lực vốn có cộng với bổ dương tráng khí nạp hàng ngày biến hắn thành con hổ vào mùa đực cái. Loại đàn bà nhỏ bé như quả mướp thui chột qua một đêm với hắn biến thành cái xác không hồn. Loại người cao nhẳng, có tiếng dâm dê, một tuần với hắn là vái giời vái đất. Chỉ những người có vóc dáng khỏe mạnh, eo thon, vú, đít nở nang mới chịu nổi hắn. Mà phải chịu tập thể, phải theo kiểu hứng tình của mãnh thú. Khi hắn còn làm Đội, quây quanh hắn lúc nào cũng có sáu người đàn bà hầu hạ. Tối tối, trong yên tĩnh của núi rừng, của căn nhà biệt lập rộng thênh, Sắn cùng sáu người đàn bà như đàn hổ trong mùa giao phối. Tất cả quây quanh bếp lửa củi pơ mu cháy rừng rực. Tất cả không có gì vướng víu trên người. Lúc đó lũ hổ cái gầm gừ tự sướng, gầm gừ cắn xé nhau. Kẻ quỳ ngang người bú mớm, kẻ nhắm mắt rên hừ hừ như đang bị ai bóp cổ, kẻ cong người uốn éo như bị động kinh, kẻ nhảy chồm chồm, hai bầu vú thỗn thện nảy tưng tưng khiêu khích. Lúc đó Sắn biến thành con hổ đực dũng mãnh, gầm gừ liếm láp từng con hổ cái. Hắn gào lên như hổ sắp chết gọi đàn. Cả đàn hổ cái gào lên đáp lại. Cả căn nhà gầm vang tiếng khoái lạc đến mức đàn ngựa trong chuồng không chịu nổi phải hý lên những tiếng thê thảm, đàn lợn hứng chí lồng lộn quanh chuồng. Hổ đực, hổ cái tự làm sướng mình, khổ mình cho đến khi cả ngôi nhà ngập trong mùi đực cái, bẩy con thú rã rượi như cỏ bợ gặp trời mưa chúng mới lăn ra ngủ.

Sắn cai được thú dâm loạn được gần  hai ngàn ngày.

Sau khi đăng quang ngôi vua Triệu Tá Sắn đưa quân lính về Tổng hành dinh là khu rừng quen thuộc giáp với biên giới Việt – Trung.  Đúng như lời hẹn ước, Sắn về hôm trước thì hôm sau quan Ba Đờ ri nhô có mặt. Theo chân quan Ba, từng tốp, từng tốp máy bay Henscát thay nhau thả những kiện hàng xuống khu rừng. Cùng với súng ống, đạn dược, gạo, ngô, thịt hộp, dầu, muối là ba tên lính Pháp mang theo máy bộ đàm để tổng hành dinh a lô với bên ngoài. Hai trăm tàn binh Tưởng Giới Thạch cũng được tập hợp dưới trướng vua Sắn.

Dưới sự chỉ đạo của quan Ba, Sắn lập ra “triều đình”, chia năm trăm quân ra thành hai tiểu đoàn. Danh đã chính, ngôn đã thuận, Sắn hiệu triệu dấy binh. Cả vùng Dao vùng lên theo vua kháng chiến. Cả vùng Tày, Nùng, Pú Nả, Hmông vì nể, kết mối bang giao với vua, cùng vua thề quét  hết Việt Minh ra khỏi vùng rừng.

“Nghiệp sẽ thành nếu thủ lĩnh bỏ được tính háo sắc”. Nghe lời thầy mo Quấy, vua Sắn đã nhịn gái như nhịn ỉa. Rồi thì ỉa đái ai nhịn mãi được. Lúc làm đội một lô đàn bà con gái theo hắn vì dâng hiến có, vì tiền tài, bắt ép có, đến lúc làm vua đội quân đó càng nườm nượp. Người ta coi hắn là mặt trời. Mặt trời soi rọi tới đâu là ở đấy mầm xanh lộc biếc nảy nở. Người ta coi hắn là vua, đàn bà con gái ngưỡng mộ vua tìm mọi cách để ra mắt, để dâng hiến, bọn quân cán nịnh chủ càn vào làng nào, bản nào thấy hoa đẹp, người khỏe là hái về, bắt về dâng vua. Giữa lúc cái sống, cái chết đan nhau mà mấy chục người đẹp vây quanh thì nhịn sao nổi.

Thấy con quỷ dân dục cuồng loạn của người mình phò tá ngùn ngụt thầy mo Quấy ra sức can gián. Nhưng than hồng đang được gió, trâu đói đang giữa ruộng mạ có cản đằng trời. Không cản được thì đường ai nấy đi, trong một đêm trăng sao đầy trời thầy mo Quấy lẳng lặng cõng bà mẹ mù lòa trốn mất tăm.

Quân sư bỏ đi, Sắn mất một cách tay song cũng vơi đi một cặp mắt nhòm ngó, vơi đi những lời can gián vào sự sướng khoái đang dâng lên như lửa như nước. Sắn cho người đi tìm quân sư khắp rừng khắp núi song thấy quân sư như rùa xuống vực, hắn chậc lưỡi cho qua rồi lại chìm sâu vào ăn chơi hưởng lạc đến mức bỏ bê mọi công việc nên mới bị Việt Minh đánh cho vua tan lính nát.

Người con gái đặt mâm thịt xuống phản, ngước mắt nhìn Sắn.

Cô gái đẹp. Quá đẹp. Sự viên mãn lồ lộ trong cặp mắt sáng rỡ dưới hàng lông mày rậm. Hai vú đội lên như hai quả núi. Bên dưới eo là cặp mông phình ra như vẽ. Đàn bà con gái của nhiều tộc người đã qua tay Sắn, song để hắn đắm đuối, điên cuồng nhất vẫn là những cô gái người Dao. Với hắn, những cô gái Nùng, Tày, Xa Phó, Hmông đặt bên cạnh những cô gái Dao chỉ là những bát canh nhạt bên cạnh bát thắng cố bốc khói, bát rượu đao bên bát rượu ngô tăm bò như tăm cá. Người Dao sinh ra đã ở giữa rừng. Sức sống bền bỉ, mãnh liệt của núi rừng chui sâu vào da vào thịt nên thấy người là thấy lửa. Đàn bà còn hơn thế, dường như linh khí của núi rừng tụ cả vào họ. Đôi chân leo núi suốt ngày nuôi dưỡng cặp mông chắc, khỏe. Quanh năm căng ra đón những ngọn gió trong lành làm cho bộ ngực vồng lên. Ngày ngày ngụp lặn trong dòng sữa của núi làm cho da dẻ như ướp trong lửa. Khuyên tai bằng bạc to như miệng bát cho tai người thành tai phật. Vòng cổ, vòng bạc xếp chồng trên cổ, trên cổ tay, khuy bạc lấp lánh trên áo. Hơi bạc xua đuổi ma tà, khí độc. Tiếng bạc lanh canh gợi tình. Vòng bạc mát lạnh áp ngày áp đêm làm cho người ngợm cựa quậy không yên. Màu đỏ từ khăn, áo, màu trắng lạnh của bạc, màu đen của vải khiến cho người đàn bà người Dao lúc nào cũng như mời, như gọi.

Cô gái Dao đang đứng trước mặt đúng là loại người Sắn đói khát. Con mãnh thú trong Sắn vùng lên đòi quyền sống, mắt hắn long sòng sọc, người ngợm hừng hực bốc lửa.

Sắn có ba bảo bối hút hồn người khác giới, đó là đôi mắt có con ngươi đỏ, tật liếm mép và con chim hùng dũng có nốt ruồi đỏ.

Đôi mắt hổ chưa được luyện thôi miên đã nhìn đâu đấy bốc lửa, qua luyện thôi miên nhìn đâu đấy chết.

Liếm mép là biểu lộ sự thèm thuồng, nhìn cái lưỡi hổ của hắn thò dài quét sang hai bên mép là những con hổ cái nhắm mắt, đê mê đón đợi kẻ ăn thịt mình.

“Con chim” hùng dũng có nốt ruồi đỏ đậu ngay trên đầu hệt như mào con gà sống cựa khiến kẻ khác giới trông thấy là đã biến thành con gà mái mỗi buổi sáng bước ra khỏi chuồng.

Choang – Cái đèn dầu trong tay cô gái rớt xuống, tứ chi nhũn ra, cả hai cuồng loạn, sục sôi, dường như cả mùa lũ dồn cả vào cái ngách nhà như cái hũ.

Cả hai đang hân hoan sôi réo thì Sắn bỗng giật mình, dừng lại, rã rời.

“Nghiệp sẽ thành nếu nhà vua bỏ được tính háo sắc”. Khi bị đánh cho tan nát, quân không, tướng không, dân không, bản thân mình phải chui lủi chốn rừng sâu Sắn mới thấy cái tai hại của đam mê cuồng loạn. Hoàn cảnh, thù mình, hận người, mưu mô phục thù đã làm thay đổi tâm tính của hắn. Sau thất bại thảm hại hắn trọng mạng mình, trọng mạng người. Những kẻ theo hắn, sống chết vì hắn, hắn coi như chân tay, ruột thịt, cùng ăn, cùng ở, cùng chia sẻ, điều gì không nên làm, hắn không cho làm, nguy hiểm nào thoát được, hắn tìm cách cho thoát. Thất thế sa cơ hắn mới thấy sức mạnh của dân chúng, mới biết dân chúng ngả về bên nào bên ấy được. Có dân chúng hắn mới leo được lên đỉnh cao của quyền lực. Có dân chúng hắn mới thấu hiểu thế nào là thuyền, là nước. Để tránh trộm cướp, nhũng nhiễu dân chúng, tránh tàn sát lẫn nhau, hắn cho quân, cho tướng tản về mỗi nhà, lấy mỗi nhà làm lô cốt, làm kế lâu dài. Để không dối mình, dối người, ràng buộc giữa mình, giữa người, hắn cho làm những cuộc ăn thề long trọng, lấy giời đất đảm bảo cho lời nói của mình. Để tránh hận mình, hận người, hắn cố không nói hai lưỡi, bớt lòng tham, bớt nóng giận, rõ ràng, phải trái phân minh. Để lửa dục nguội lạnh, hắn lấy lá thuốc đắp ụ cho của quý teo dần. Để nuôi cứng nuôi lực, hắn giao cho các đầu lĩnh, thổ ty khuấy động dân chúng trồng, buôn bán thuốc phiện, tích trữ tiền nong, lương thực. Trong thời buổi sáng tối nhộm nhoạm làm cái việc đẩy tội lỗi cho người khác thì khó, chứ nhận tội lỗi về mình thì khó gì.

Trong những năm tháng gian khổ đó đặc biệt nhất của Sắn là luyện thôi miên.

Thôi miên là bản tính, là sức mạnh của loài hổ. Hổ khuất phục con mồi bằng hai con mắt. Gặp hai con mắt đỏ đọc trợn trừng là con mồi to cỡ nào, ranh mãnh, ác độc đến mấy cũng hồn vía bấn loạn, tứ chi lẩy bẩy. Sắn nuôi âm nuôi ỉ trong người lòng thù hận. Sắn dung dưỡng cái chí của người khoan nòng súng. Sắn có dòng máu hổ trong người. Khi nhận ra chân mệnh đế vương chỉ là tự thổi gió thổi bão vào bụng Sắn biết mình cần phải uy lực cụ thể mới làm nên nghiệp lớn.

Sắn luyện thôi miên bằng cách chui xuống hang Bất tử.

Hang Bất tử nằm giữa rừng Pu Sam Cáp hình thành từ thời khai thiên lập địa sâu tới dăm cây mai đại nối nhau. Những giọt nước cả vạn năm kiên nhẫn bồi đắp nên những nhũ đá muôn hình vạn trạng từ trần hang thả xuống, từ nền hang ngỏng lên. Ngược theo dòng ánh sáng bằng đầu đũa chiếu thăm thẳm từ trần hang xuống là gặp giời.

Thôi miên là luyện cho ánh mắt, tư tưởng tập trung vào một chỗ cố định, là thời gian tập trung của hai con mắt nhìn vào một điểm tăng dần theo sự luyện tập. Sắn chuẩn bị lâu dài cho việc luyện thôi miên. Trước khi hắn trú ngụ tại cái hang độc nhất vô nhị thì chủ của nó là loài giơi. Loài động vật có vú biết bay này treo lủng lẳng đầy trần hang. Chúng sẽ vừa là thức ăn hàng ngày, nguồn thuốc súng quý giá, vừa là sợi dây nối sự sống của hắn với bên ngoài. Hắn dặn dò tả hữu mọi việc, đuổi hết chúng lên mặt đất rồi sửa soạn chỗ chỗ ngồi, ngoài lúc ăn, lúc ngủ, lúc giải quyết chất thải ra, ngày ngày hắn bắt đôi mắt vuốt dọc theo chiếc đũa ánh sáng để đến với trời xanh.

Sắn luyện thôi miên đủ bốn mùa cây thay lá, đủ cho hắn đổi khác từ giọng nói đến cách mê hoặc lòng người. Ra khỏi lò luyện, đồng tử hắn đỏ lừ, tinh anh, lòng dạ rõ ràng như lòng hổ. Hắn nhìn cây – cây rung rinh; nhìn thú – thú run rẩy; nhìn vào mắt người nào – mắt người ấy chân tay nhũn ra, không cảm giác. Con ngựa cao lớn, người đứng bên kia không thấy mặt người bên này, hắn chỉ cần nhìn vào mắt, vỗ tay ba lượt là quỳ hai chân trước xuống như con trâu thuần… Đã gần năm nay Sắn mang cái chí rời núi lấp sông, cái kết quả của khổ luyện đi dẫn dụ, mê hoặc lòng người để lập nên Mặt trận Phòng Tô tự trị.

“Nghiệp sẽ thành nếu nhà vua bỏ được tính hám sắc”. Câu cảnh báo của thầy mo Quấy văng vẳng bên tai làm cho Sắn bàng hoàng, tỉnh ngộ, hắn nghiến răng mặc lại quần áo, bắt cô gái làm theo rồi đẩy cô ra ngoài.

ĐOÀN HỮU NAM

(Còn tiếp)

TIN LIÊN QUAN:

>> Đoàn Hữu Nam – Từ công nhân làm đường đến nhà văn

>> Thổ phỉ – Tiểu thuyết của Đoàn Hữu Nam – Kỳ 1

>> Thổ phỉ – Tiểu thuyết của Đoàn Hữu Nam – Kỳ 2

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *