Tiếng con chim lợn kêu ngang qua – Tiểu thuyết Nguyễn Trọng Văn – Kỳ 10

Nhà văn Nguyễn Trọng Văn

MƯỜI

VHSG- Đêm trên cao nguyên.

Không khí chuyển mát lạnh giúp thân thể nhớp bức ban ngày nhanh chóng trở lại khô thoáng. Tinh thần cũng trở nên dễ chịu. Đứa con gái nhỏ lên hai đã ngủ say ấm trong lòng bà Chiên. Nghĩ cũng thấy tội, con nhỏ này chắc từ lúc sinh ra đến giờ hình như đã thiếu bàn tay chăm sóc của bà nội, bà ngoại hay sao mà mới chập tối đã bám diết đòi mình bế ngủ? Được nằm trong lòng bà Chiên, lại được bà vỗ vỗ lưng nên con bé vừa đặt là ngủ ngay. Bà Chiên ngồi dựa lưng vào thành giường, đầu hơi cúi xuống ngắm nghía mặt con nhỏ. Con nhỏ này trông kháu đáo để. Cái miệng xinh xinh mở he hé làm toát lên mùi thơm thơm sữa mẹ. Cái mũi tèn tẹt trông ngộ nghĩnh trên gương mặt bụ bẫm.

Đã lâu lắm rồi bà Chiên mới có lại cảm giác được ôm ấp một đứa trẻ trong vòng tay. Những hơn hai mươi năm rồi còn gì. Hơn hai mươi năm bà không phải nuôi con nhỏ. Và còn suốt mười năm qua nữa, mười năm qua bà mải lo toan gồng gánh việc nhà thay ông chồng đi tù nên chẳng có khi nào được rảnh để bế đứa trẻ nào đấy. Ngắm nhìn con nhỏ ngủ yên lành trong lòng làm bà Chiên thấy bẽ bàng. Ước muốn được bế những đứa cháu của mình lại ập đến. Đợt này nếu việc được xong xuôi thế nào cũng phải giục hai đứa nhà mình lập gia thất.

– Không hiểu ở ngoài bắc, chồng cháu, ảnh ấy đã làm chuyện gì?

Cô gái ngồi tựa vai bên cạnh vai bà Chiên rụt rè mở đầu. Chiều tối nay cơm nước xong sớm. Ba bà con cô cháu tính lên giường ngồi nói chuyện. Trời đêm trên cao nguyên thật tĩnh lặng. Nhà không có ti vi, cũng không đài báo. Bóng đèn điện lại mập mờ, tỏa thứ ánh sáng hiu hắt. Không tính lên giường ngồi nói dăm ba thứ chuyện lai rai, đợi cơn buồn ngủ tới thì còn biết làm gì. Thực tình bà Chiên đã dịu đi đôi chút. Giọng nói ngọt thừ cùng cử chỉ chân thật của cô gái, vợ thằng Lý, đã giúp bà nhanh chóng xua đi ác cảm. “Cô gái này chẳng qua cũng là cái số không may. Không may nên không biết mình đã mắc vào duyên phận oan nghiệt”. Tự trong lòng bà, bà cũng cảm thấy thương thay cho cô gái. “Cô ấy chưa biết chuyện gì. Nếu biết chuyện không hiểu cô gái non nớt này có chịu đựng nổi không?”. Bà Chiên mặt đần ra thương cảm.

– Không hiểu ảnh còn đang giấu cháu điều gì mà cháu thấy lạ lắm cô ha?

Vẫn là cô gái lên tiếng. Bà Chiên lòng còn ái ngại. Biết có nên nói chuyện thật với cô gái này không nhỉ? Mục đích của mình vào đây là để dò hỏi tìm ra kẻ thủ ác đích thực kia mà? Nhưng nói ra cho cô gái này nghe không hiểu cô ấy đón nhận thế nào? Sẽ nổi đóa lên và gào thét đuổi bà ra khỏi nhà chỉ vì cái tội mồm miệng ác khẩu? Sẽ ôm mặt khóc tức tưởi vì đã bị lừa dối? Nhưng liệu mình nói ra cô ấy có tin không? Không tin là cái chắc. Ai lại vớ vẩn đi tin vào lời nói của một cái bà lạ hoắc chẳng biết từ đâu tới? Lòng dạ đàn bà vốn dĩ hẹp hòi, bình thường thì nghi ngờ, bình thường thì nói không hợp. “Nhưng cứ thử động vào chồng bà mà xem, nhất là bét nhé”. Cũng như mình đấy thôi. Có khi nào mình chịu buông đâu. Mười năm qua mình hễ nghe thấy ai nói gì gì về ông Thanh là mình đâu chịu để yên. Không chửi giả được thì đành nín nhịn nhưng bụng thấy căm cái mặt con người nào nói tệ về ông Thanh. Nhưng không nói thật cho cô ấy biết thì mình cũng chẳng biết làm cách nào để thằng Lý nhận tội. Thằng ấy không tự giác nhận tội thì công mình khác nào công cốc. Tất cả trông chờ vào cô gái này. May ra chỉ có cô ấy lựa lời thằng Lý mới nghe ra?

– Chồng cháu luôn có hành động lạ lùng lắm cô ha.

– À à.

– Chúng cháu mới cưới nhau chỉ được có ba năm mà đêm nào nằm bên chồng cháu cứ ngỡ như nằm bên ác mộng.

– Con chó con của bà, ngủ trông đáng yêu quá.

Bà Chiên nói lảng nhưng thực bụng đang rất nóng lòng muốn nghe cô gái nói tiếp. Bà cúi xuống ghé môi thơm vào má con nhỏ.

– Mỗi khi ảnh nằm bên cháu là ảnh lại có những cử chỉ kỳ quặc.

– Kỳ quặc sao?

– Ảnh đang nằm bỗng chồm lên nhìn cháu chằm chằm. Mắt sợ lắm cô ha. Mắt ảnh nhìn cháu cứ như định ăn thịt cháu vậy.

– Vợ chồng trẻ nào mà chẳng yêu nhau quá. Chắc là yêu quá nên mới mạnh mẽ thế. Tại cháu cũng xinh nữa.

– Không đâu cô ơi. Ảnh luôn miệng nói là nhà có ma.

– Có ma. Con trai gì mà nhát thế. Chú ….chú ấy nhà cô cũng …nhát ma lắm.

– Con trai thì nhát ma ha? Cháu nghĩ khác.

– Nghĩ sao?

– Ảnh đang ngủ bật ngồi dậy kêu cháu đóng chặt cửa lại. Cháu đã đóng cửa chặt lâu rồi mà. Cứ đêm xuống vợ chồng đang ngủ là ảnh tỉnh dậy mắt trợn tròn nhớn nhác miệng nói lảm nhảm. Ảnh nói ảnh toàn gặp ma thôi. Đêm thì ảnh nói có người đàn bà đầu tóc ướt đẫm nước như vừa mới gội, đứng cuối giường nhìn chằm chằm vào mặt ảnh chắp tay van xin. Có đêm ảnh hốt hoảng ngồi dậy chỉ tay nói có người đàn ông mặt mũi mình mẩy đầy máu. Người ấy xuất hiện chập chờn đứng từ ngoài xa mà chửi rủa ảnh. Có đêm ảnh lại nói người đàn bà tóc ướt mọi đêm lại đến, người ấy thôi chắp tay van xin ảnh mà thẽ thọt ngồi xuống cạnh giường, người đàn bà ấy đưa tay dắt tay ảnh kéo dậy rủ đi chơi.

– Chắc là chồng cháu mắc bệnh hoang tâm?

– Hoang tâm là bệnh chi cô ha?

– Là bệnh luôn ảo giác tự phác ra những chuyện ma mị ấy.

– Mà ảnh đi chơi đêm thật cô ha.

– Đang ngủ bật dậy đi chơi ngoài đêm một mình?

– Dạ. Ảnh bật dậy tự ra mở cửa rồi đi ra ngoài trời đêm cứ như đi chơi với ai đấy. Cháu sợ ảnh mộng du đi đứng không khéo vấp ngã nên ra gọi về thì ảnh lại vùng chạy. Chạy vấp thì ngồi thụp xuống ôm mặt khóc tu tu.

– Cũng lạ lùng thật.

– Gần đây mỗi tối trước khi đi ngủ, ảnh kêu cháu trói tay ảnh lại. Hỏi sao vậy thì ảnh trả lời “trói đi không thì chết đấy”. Cô bảo có sợ không?

– Cháu có thấy chồng cháu nói chuyện gì không? Chuyện trước kia ấy?

– Không cô ha. Nhưng dạo này ảnh hay gọi điện thoại vào nửa đêm lắm.

– Gọi cho ai?

– Cháu không rõ, vì ảnh dậy gọi điện thoại là ra khỏi nhà. Ảnh đi mãi tận cuối vườn cà phê mới gọi điện thoại. Gọi xong là ảnh tháo sim vứt đi luôn. Để cháu lấy cho cô xem mấy cái sim. Ảnh vứt đi nhưng không biết cháu đã dậy theo ra, cháu núp cạnh chỗ ảnh đứng gọi điện thoại. Cháu biết hết nhưng lại không nghe rõ ảnh nói gì hết. Lại gần sợ ảnh làm bậy. Hôm sau khi ảnh đi đâu đó cháu mới ra chỗ đêm qua nhặt cái sim ảnh vứt cất đi. Phải mười mấy cái sim chứ bộ. Toàn sim rác thôi cô ha.

“Tiếng con chim lợn kêu ngang qua” – Tiểu thuyết của Nguyễn Trọng Văn

Bà Chiên không còn nghi ngờ gì nữa. Đích thị thằng Lý là hung thủ thật sự rồi. Câu nói của bà Thìn bữa nào “Tìm được thằng ấy là ra mọi chuyện” lại thêm cho bà sự củng cố của những gì vừa chắp mối. Vong linh ông cụ nhà mình cũng chỉ khá tường tận. Chỉ có điều làm cách nào cho ra chuyện bây giờ?

– Có phải ngày còn ở ngoài ấy, ở ngoài bắc đó cô, chồng cháu đã làm chuyện gì ghê gớm lắm phải không cô? Mà sao khi vô trong này, nhà ảnh chỉ có mỗi ảnh thôi?

– Cô không biết.

– Thế cháu với chồng cháu thế nào mà quen nhau?

– Dạ. Chuyện kỳ cục lắm cô. Ảnh làm thuê cho xưởng sơ chế cà phê của ông Năm Hùng cạnh nhà cháu, trông ảnh mặt mũi cũng đường được. Lại chỉ có mỗi mình. Cháu thấy thương ảnh thì nhận lời thương ảnh thôi.

– Ừ. Đàn bà con gái chúng mình hay thương người.

– Có gì sai hả cô?

– Thương người thì tốt chứ đâu có sai.

– Những ngày đầu ảnh cũng chăm chỉ và thương cháu lắm.

– Cháu vừa xinh lại vừa ngoan. Cô mà có con trai cô gả cho cháu ngay.

– Dạ. Con cám ơn cô. Nhưng sao gần đây ảnh lại tỏ ra lạ lùng. Ảnh nhìn cháu như nhìn người xa lạ. Ngồi trong nhà mình mà mắt ảnh cứ lấm la lấm lét. Chốc chốc lại giật mình rồi nhìn trộm cháu nữa kia.

– Thế chồng cháu nói đi khi nào về?

– Ảnh đâu có nói khi nào về. Cô ơi, cô có cách nào giúp cháu không?

Bà Chiên im lặng. Tiếng gió thổi ngoài vườn cà phê vọng vào u oa như tiếng con trẻ đang khóc. Âm thanh rờn rợn khiến cô gái nép chặt vào người bà Chiên. Hình như thằng Lý cũng linh tính biết chuyện mình đi tìm nó nên nó trốn đi? Thằng Lý lần này lại trốn đi nữa thì mình biết tìm nó ở đâu? Nó trốn biệt tăm đã gần mười năm. Mười năm đủ để người ta quên rằng còn có nó tồn tại. Mười năm đủ để mọi chuyện chìm vào quên lãng. Mười năm cũng là thời gian chẳng có ai đi lật lại chuyện cũ để tìm ra sự thật. Và cũng có nghĩa là ông Thanh đành an phận với những ngày còn lại của đời mình ở trong trại. Hy vọng đã tắt rồi ư? Không lẽ ông giời cũng chỉ thương vợ chồng mình đến đường đây thì cạn? Còn cô gái này nữa. Liệu cô ấy có hiểu vợ chồng mình đã chịu oan nhục như thế nào không? Liệu cô ấy có dám giúp mình không?

– Cô ơi. Có phải chồng cháu đã làm gì nên chuyện không cô?

– Cô không biết.

– Có phải là chuyện này không cô?

– Cháu nói chuyện gì?

– Hồi sáng qua, trước lúc cô tới, cháu có đem giặt cái vỏ gối của chồng cháu. Ảnh chẳng chịu cho cháu đem giặt. Cháu giặt vụng đấy.

– Hả.

– Cháu thấy trong vỏ gối có mấy tờ báo cũ. Toàn báo Pháp luật thôi cô ha.

– Cháu có xem không?

– Mới đầu cháu nghĩ chồng cháu hay kêu đau đầu. Nghĩ ảnh để báo cũ trong vỏ gối để thấm mồ hôi cho đỡ đau đầu. Nhưng lạ lắm cô ha.

– Lạ sao?

– Toàn là báo nói về vụ án. À phải rồi. Cháu nghĩ ra rồi. Toàn là báo nói về vụ án giết người ở làng … làng Me thôi ha.

Bà Chiên bất ngờ. Nhưng bà vẫn bình tĩnh được. Giả như không quan tâm đến chuyện vụ án. Bà Chiên lấy tay vỗ vỗ lưng con nhỏ.

– Mà vụ án ấy người ta xử xong rồi. Báo còn đăng cả ảnh tên giết người nữa. Không hiểu chồng cháu giữ mấy tờ báo cũ ấy để làm gì? Cô có cách nào giúp cháu hiểu được không?

– Cháu hỏi cô có cách nào giúp cháu được không ư?

– Dạ.

– Thôi cô cháu mình cùng ngủ đi. Cũng mệt rồi. Sáng mai có khi cô mới nghĩ ra cách.

– Cô hứa đấy ha.

Mình có nên nói thật ngay bây giờ với cô gái này không? Hay là sáng mai hẫng nói? Nói thật với cô ấy may ra mình còn có chút hy vọng cuối cùng? Cô gái này thật nhậy cảm và rộng lượng. Nhìn những gì cô ấy đã cư xử với mình là đủ biết. Cô gái này có đủ nghị lực của tuổi trẻ để dám đương đầu với thử thách. Cứ trông vào thời gian vừa qua của cô ấy là biết. Nói ra để cô ấy lựa lời khuyên nhủ chồng. Thằng Lý chắc quá dằn vặt mà sinh ác mộng. Hẳn tâm can nó đang day dứt, đang lên án chính mình. Nó đã biết nghĩ chuyện năm xưa nó gây nên tội. Thằng Lý biết cuộc chạy trốn của nó đã đến nước cùng. Nhưng tự nó nó không thể tự vượt qua được. Có thể nó đang cần một ai nó giúp nó? Nói ra với cô gái này đi.

Không. Như thế là mình sẽ làm cô gái ngoan hiền này tan nát cõi lòng. Nhưng chỉ có mỗi cô gái này là mới có thể làm được cái điều mười năm nay mình không làm nổi. Nói cho cô ấy biết, có thể nói ra cô ấy sẽ đau khổ. Nhưng đau một lần để rồi cô ấy làm lại hạnh phúc của cái gia đình nhỏ của cô ấy. Đau một lần mới có được những ngày yên ấm.

***

Sáng sớm, bà Chiên vội vã rời khỏi giường. Hai mẹ con cô gái vẫn còn ngủ say. “Mình cũng là đàn bà con gái. Mình cũng là vợ, mình cũng là mẹ. Mình đâu có muốn người khác cũng lâm vào cảnh ngộ như mình. Mình đâu có muốn người khác cũng phải gánh chịu thiệt thòi, phải gánh chịu điều tiếng. Rồi đây khi mình, khi gia đình mình yên ổn trở lại thì cô gái này. Chính cô gái này sẽ phải sống trong sự dầy vò, sống những năm tháng trong cảnh chia lìa. Phận làm đàn bà mấy ai được sung sướng”.

Bà Chiên đã rẽ vào nương cà phê, lối đi tắt sang con đường liên xã để ra ngoài thị trấn Ea Kar. Đêm qua khi cả hai cùng ngả người nằm xuống là cô gái ngủ say tít. Được nằm trong vòng tay ôm giữ của bà nên cô gái thấy như có chỗ che chở. Đêm qua, khi cô gái đã ngủ say bà Chiên vẫn không sao ngủ được. Bà không muốn ngủ.

Mạnh mẽ lên và dũng cảm chấp nhận nhé cô gái ngoan hiền.

“Chỉ còn mỗi cách đó thôi, con gái ạ!”.

***

Bốn tháng sau.

Tiếng chân cào gài gại của con bọ ngựa làm ông Thanh thêm trằn trọc. Không hiểu đêm nay làm sao mà ông khó chợp mắt. Cũng có thể tiết trời đã chuyển sang thu, một chút hanh hao, một chút bức bối, làm ông khó ngủ. Một mùa thu nữa đang tới. Nghĩ tới mùa thu là trong cổ họng ông Thanh lại nghẹn ngào dâng cục. Ông không ngờ mùa thu đối với mình lại là một mùa của nghiệt ngã. Mùa thu của mười năm trước gia đình ông bất ngờ bị gặp tai ương. Mùa thu của mười năm trước ông bất ngờ bị lâm vào cảnh oan khốc. Tiếng chân gài gại vào vỏ lon bia của con bọ ngựa làm ông giật mình thổn thức. Mới chốc mà đã mười năm. Mới chốc mà bay tan mọi mơ ước. Thời gian thật quá tàn khốc, nó có thể làm con người ta già đi. Và nó cũng có thể làm con người ta vĩnh viễn mất đi mọi thứ.

“Mình ơi!”.

Khẽ khàng ngồi dậy và đưa tay gạt những giọt nước mắt vừa tứa ra nơi khóe mắt. Hình như ông vừa nghe thấy tiếng vợ mình gọi. Tiếng của bà Chiên không lẫn được. “Mình ơi!”. Tiếng gọi ấy đã mười năm nay ông không được nghe lại. Chắc là mình nhớ vợ quá nên sinh ra lầm tưởng thôi. Ông Thanh tự an ủi. Nỗi nhớ vợ làm ông thấy quặn trong bụng. Không hiểu giờ này bà ấy cũng thức như mình hay đã ngủ say. Mỗi lần bà ấy cùng thằng Lợi lên trại giam thăm ông là mỗi lần sau khi bà ấy về ông Thanh lại khóc. Ông đã làm vợ con khổ ải. Ông đã làm hại cuộc đời của vợ của con. Những lần bà ấy lên rồi bà ấy về, ông Thanh lại nghĩ quẩn. Hay là tìm cách gì chết đi?. “Mày mà nghĩ quẩn tìm cách chết đi thì vợ con mày lại khổ thêm đau khổ. Gắng quên đi để sống tới ngày ấy chứ”. Người bạn tù nằm bên cạnh ông, ông Dương ấy, quả là một người tinh tế. Dường như ông ấy đọc được hết mọi ý nghĩ trong đầu ông Thanh. Quả tình nếu không có ông Dương tinh tế nhận ra suy nghĩ của mình, rồi kịp thời can ngăn có lẽ mình đã sang thế giới bên kia rồi. Tự cười mắng mình vu vơ quẩn dại. Dại mãi không khôn được. Dại mãi đâm khổ vợ khổ con. Ông Thanh nhắm mặt lại cố xua đi ý nghĩ dại dột vừa xuất hiện trong đầu

Ông Thanh thẫn thờ, đang hiện hữu trước mắt ông những hình ảnh khó phai mờ. Ông đang trở lại tuổi thơ của mình. Chú bé Thanh lên bảy tuổi háo hức theo chân cha lên bờ đê sông Thương hóng gió. Mùa này sông Thương nước réo rắt. Dòng nước đỏ ngầu từ thượng nguồn đổ về ầm ầm đang chen lấn dòng nước trong xanh chảy lững lờ. Chỉ có một điều lạ là dòng nước màu đỏ trưa hôm nay lại chuyển dòng. Nó vốn chảy bên bờ hữu chợt chuyển hết sang bên bờ tả. Bên tả tức là bên hai cha con chú bé Thanh đang đứng. Tiếng nước vỗ oàm oạp kiên trì gặm nhấm thân đê. Gió thổi lồng lộng. Cha chú bé Thanh nhấc chiếc mũ tai bèo đang đội trên đầu xuống và chụp lên đầu chú bé Thanh. Vành mũ xòe rộng che rợp ánh mắt của chú. Trong vành mũ đang che rợp ấy chú bé Thanh không nhìn thấy gì cả.

– Mai bố đi chiến đấu à?

– Ừ. Con ở nhà ngoan nhé.

– Bố ơi!

– Gì nữa hả con?

– Thế bố đi chiến đấu bố có bị chết không?

– Không. Làm sao mà phải chết?

– Nhưng nếu mà bố chết bố đừng làm ma hiện về trêu con nhé.

– Không có ma. Mà nếu có ma thì ma chẳng thể trêu được người.

– Vì sao hả bố?

– Ma à? À là vì ma vô hình vô ảnh. Có ai nhìn thấy ma đâu mà thấy sợ.

– Sao mọi người cứ nói dọa ma?

– Ma không dọa được người. Chỉ có con người dọa con người thôi.

– Nhưng con sợ.

– Nếu dũng cảm thì không sợ. Dũng cảm thì chẳng ai dọa được mình.

– Lớn lên con cũng muốn dũng cảm như bố.

Hai cha con đã đi một đoạn đường đê khá dài. Nước vẫn vỗ oàm oạp vào thân đê như thách thức. Dòng nước ngầu đỏ đã lấn hết dòng nước trong xanh.

– Bố ơi.

– Gì con?

– Tại sao nước màu đỏ lại lấn hết nước trong hả bố?

– À là vì nước màu đỏ nhiều hơn và chảy nhiều hơn.

– Thế cái gì nhiều hơn đều có thể lấn cái ít hơn hả bố.

– Đúng. Nhiều hơn là mạnh hơn. Mạnh hơn nên có thể áp đặt ít hơn.

– Thế áp đặt là gì?

– À, áp đặt là dùng sức mạnh bắt kẻ yếu phải khuất phục. Ví dụ như bố đi chiến đấu ấy. Quân ta mạnh hơn đã khuất phục quân địch yếu hơn, bắt quân địch phải đầu hàng.

– Thế cứ hễ quân ta là mạnh còn quân địch là yếu hả bố?

– Con hỏi lôi thôi quá đấy. Đại loại như thế.

– Nhưng..

– Con nhớ nhé. Mạnh mẽ thì không sợ gì cả. Yếu đuối thì dễ bị bắt nạt.

Ông Thanh phì cười. Sao hồi đó mình trẻ con thế nhỉ? mà đâu có trẻ con. Cha mình đã nói đúng: Ai yếu hơn sẽ bị bắt nạt. Sao bây giờ mình mới nhận ra chân lý ấy nhỉ?

Hình ảnh năm xưa biến mất. Khắp trong buồng giam đang ồn ào những tiếng người ngủ ngáy. Ông bạn tù nằm bên cạnh, ông Dương ấy, cũng đang ngáy ồng ộc. Người khỏe là người ngủ ngáy to. Ai ngáy to là người ấy khỏe. Ngày bé chú bé Thanh đã được mẹ giải thích như vậy khi cái đêm mà cha chú ngủ ở nhà. Cha chú cũng ngáy ầm ầm. Tiếng ngáy làm chú khó ngủ nhưng khi được nghe mẹ giải thích như vậy thì chú bé Thanh cũng kêu ò ò trong cổ. Chú rất muốn được là người ngủ ngáy to.

Chắc là nửa đêm về sáng. Nửa đêm về sáng không khí thường ngưng lại. Dấu hiệu của sự chuyển giao trời đất. Ông Thanh nằm ngửa. Hai tay bắt sau gáy nghĩ ngợi. “Vậy là mình bị bắt đã được ba ngàn sáu trăm hai mươi bốn ngày”. Từ khi bị bắt đến giờ ông Thanh luôn đếm mỗi ngày qua đi bằng một sợi tóc mà ông tự nhổ ở trên đầu mình. Mọi ngày phải sáng hẳn ông mới nhổ sợi tóc nhưng hôm nay ông đã nhổ sợi tóc sớm. Cũng chẳng biết làm gì. Nhổ cất luôn đi cho xong một việc. Nhổm dậy cất sợi tóc vừa nhổ vào vỏ bao thuốc lá ông Thanh vừa nghĩ. Nhưng sao hôm nay mình lại mong ngày mới đến sớm thế nhỉ?

Mung lung và lẫn lộn. Một thứ cảm giác lạ lùng chợt tới khiến ông Thanh cứ lẫn lộn giữa không gian mung lung khó đoán định. Tiếng gài gại của con bọ ngựa như lời nói thủ thỉ càng làm ông thấy trong lòng khó tả. Linh cảm mơ hồ chợt tới. Vui không ra vui. Buồn không ra buồn. Chỉ phảng phất một cảm giác chờ đợi điều gì đấy sắp xẩy ra.

Đêm vắng tanh. Có gì đấy rất xa xôi níu hai mắt ông lại. Ông Thanh chập chờn nhắm mắt, lòng dạ lơ mơ. Một tiếng nổ cực lớn đã dựng ông Thanh dậy. Tiếng nổ cực lớn kèm theo cột khói bốc cao. Khói tỏa mù mịt khắp đỉnh đồi. Khói bao chùm lên vạn vật. Giữa làn khói mù mịt ấy ông Thanh bỗng thấy có bóng người đang lảo đảo cố đứng dậy. Người ấy nhìn xa xa không rõ mặt nhưng rất rõ cái bóng người lảo đảo đứng lên rồi lại ngã. Ngã xuống rồi lại lảo đảo cố đứng lên.

Trên đỉnh đồi mịt mù khói bụi chỉ duy nhất có bóng người đang lảo đảo ấy. Người ấy đã đứng lên được và vùng chạy. Cách chạy có vẻ cuống quýt như sợ không kịp. Vừa chạy bóng người ấy vừa đặt tay phải giữ chặt một bên sườn. Bàn tay giữ chặt như bóng người ấy đang cố giữ bằng được một thứ gì.

Cố dụi mắt để nhìn cho rõ hơn. Ông Thanh bây giờ đã nhìn bóng người đang lảo đảo vùng chạy kia là ai. Ông kêu lên giọng thất kinh. “Đúng là bố rồi”. Tiếng kêu của ông Thanh hình như cũng vọng tới chỗ bóng người đang vùng chạy. Bóng người ấy thoáng ngập ngừng dừng lại. Mắt quay nhìn về phía ông Thanh. Rất rõ ràng. “Đúng là bố rồi. Bố ơi, bố chạy đi đâu thế?”. Cha ông Thanh ngập ngừng dừng lại, quay cái nhìn về phía ông Thanh. Một cột khói nữa bùng lên sau một tiếng nổ chát chúa. Bóng người cha của ông Thanh bị hất tung lên. Hai tay vung ra bơi bơi, hai chân đạp đạp chới với. Rồi cả người cha ông Thanh bị ném mạnh xuống mặt đất. Rồi cả người cha ông Thanh bị cuốn nhanh xuống chân đồi. Cả người cuốn đi như gió lốc. “Thanh ơi. Cha đi đây”.

Ông Thanh choàng người. Không gian trong buồng giam vẫn im ắng. Mọi hoạt động lúc này chỉ duy nhất là những tiếng ngáy ậc ậc. Cuống quýt như vừa bị mất thứ gì, ông Thanh vơ tay tìm chiếc vỏ lon bia. May quá nó vẫn ở phía trên gối. Từ trong lòng chiếc vỏ lon bia lại thẽ thọt vọng ra những tiếng gài gại của con bọ ngựa. “Mình vừa mộng mị ư?”. Lo hãi lại tới. Ông Thanh lật đật cậy nắp vỏ lon bia. Ông nghiêng nghiêng chiếc vỏ lon nhưng vô ích. Không thấy con bọ ngựa đâu cả. Ông đưa mắt nhòm vào trong lòng vỏ cũng tuyệt nhiên không thấy gì trong đó. Mặt thừ ra tiếc nuối. Con bọ ngựa này đã làm bạn với mình năm năm qua. Năm năm qua nó thường gài gại chân động viên mình. Năm năm qua nó như người bạn tâm tình. Nhưng rõ ràng mình vừa còn nghe thấy tiếng nó gài gại chân kia mà? Lòng đầy nghi vấn ông Thanh lại đóng nắp lon bia lại. Ông từ từ ghé tai lắng nghe. Trong lòng chiếc vỏ lon bia lại vọng ra tiếng chân gài gại. Hay là mình mơ ngủ sinh lú? Ông Thanh lại cậy nắp vỏ lon. Ông từ từ dốc nhẹ nhàng hy vọng con bọ ngựa sẽ chui ra như mọi ngày. Tuyệt nhiên không. Lòng chiếc vỏ lon bia trống không như nó chưa từng có thứ gì ở trong đó.

****

Trạng thái chưa hết lâng lâng, tinh thần tràn đầy phấn chấn. Thượng tá Đỗ Đình Thủ quay người bên phải quay người bên trái trước tấm gương đủ soi toàn thân treo trong phòng ngủ của hai vợ chồng. “Ngạc nhiên chưa?”. Đầy vẻ tự hào, thượng tá Đỗ Đình Thủ nhìn hình ảnh mình phản chiếu trong tấm gương cất to câu hỏi. Không có tiếng đáp lại. Trong tấm gương hiển hiện đầy đủ một sĩ quan công an với bộ cảnh phục màu xanh mạ. Người sĩ quan công an đó trông khá oai vệ và thái độ tỏ vẻ cương quyết. Tất cả những gì gọi là đẹp đều được tấm gương phản chiếu khá chân thực ngoại trừ về hình dáng. Đó là một người đàn ông chừng năm mươi nhăm năm mươi bảy tuổi, dáng đậm, đặc biệt là vòng bụng. Vòng bụng không biết che giấu sự dư thừa về lượng mỡ của nó, cho dù bộ cảnh phục đã ôm gọn lấy thân hình nhưng vòng bụng vẫn lộ ra khó coi. Một người đàn ông với vòng bụng nổi vồng thành cục tròn như người đó đang cất quả bóng đá trong bụng áo. Không sao, vấn đề là nhìn hình ảnh vẫn cho ta cảm giác về một người đàn ông mạnh mẽ và đầy phong độ là được.

Thượng tá Thủ nhướn mắt nhìn qua vai mình trong tấm gương và chợt nhăn mặt. Trên chiếc giường nệm ga thơm sức, như một hình ảnh làm phông nền trong tấm gương, cô vợ trẻ vẫn ngủ tít mít. Tiết thu hanh hao, trời gần về sáng hơi se lạnh khiến cô vợ càng vùi đầu vào gối ngủ say sưa. “Đúng lúc người ta cần một lời khen thì lại ngủ”. Giọng hơi tranh trách, thượng tá Thủ quay người lại để mục sở thị. Cô vợ trẻ nằm nửa ngiêng nửa ngửa trễ nải khoe thân hình trên chiếc giường một cách như có chủ ý. Chiếc áo váy ngủ cổ khoét trễ để lộ bộ ngực nây nẩy phập phồng theo nhịp thở. Cảm giác xác thịt ồ ạt kéo tới khiến thượng tá Thủ lại nhăn mặt. Đêm qua cuộc nhậu kéo dài. Lại liu tiu hơi rượu nữa nên mọi ham muốn hụt bay đâu mất. Bây giờ đã tinh tỉnh cảm giác ham muốn lại dồn về làm thượng tá Thủ muốn nhảy phắt lên giường đè sấp lên người cô vợ. Vợ trẻ cũng đáng lắm. Các cụ chẳng nói “Sướng như lấy được vợ trẻ là gì”.

Nhưng thượng tá Thủ không làm như thế. Ở người đàn ông này từ lâu đã hình thành một sở thích hành lạc khá kỳ quặc. Đó là không bao giờ cho phép vợ, bồ hoặc bất cứ người đàn bà nào được trút bỏ xiêm y ngay trước mặt mình. Hành động khám phá thân xác phụ nữ qua những động tác tự tay mình cởi bỏ dần áo quần của đối tác luôn là điều thượng tá Thủ ham thích. Đàn bà cho dù có là con điếm đi chăng nữa vẫn phải là đàn bà. Nghĩa là phải tỏ ra sự ngôn hạnh. Hơn nữa, tự tay khám phá dần mới tạo hứng thú hoan lạc. Chứ cải ngữ đàn bà chưa chi đã cới áo quần thật khó coi. Thượng tá Thủ nhăn mặt lần nữa nhìn cô vợ trẻ quần áo vẻ trễ nãi năm lả lơi trên giường. Nếu như hôm khác thế nào cô vợ trẻ cũng bị dựng dậy và bắt phải ăn mặc đầy đủ. Thôi chuyện hôm nay để đấy. Cũng tại mình mải mê giao lưu với anh em quá mà cô ấy không đợi được. Cũng phần vì mình con vui. Tha cho một lần cũng chẳng chết ai.

Căn nhà mua lại, nó mới chỉnh trang xong và gia chủ mới chính thức làm lễ tân gia chiều tối qua, tọa lạc trên đường phố Xương Giang, một đường phố nằm giữa lòng thành phố Bắc Giang. Một căn nhà bốn tầng, toàn bộ mặt tường phía ngoài, với những ô cửa sổ và cửa ra vào tất tật đều được sươn màu trắng cổ điển nhưng sang trọng. Tự hào về “chiến tích” tậu được và sửa chữa nhà thấy ưng ý đã tăng thêm cho thượng tá Thủ cảm giác viên mãn. Mấy ai được như mình. “Ôi, Tôi phục tôi quá”. Thượng tá Thủ mỉm cười và quay lại dí dí cái miệng đang cười sát tận mặt tấm gương. Đến lúc này mới thấy rõ, phản chiếu lại là một bộ mặt nổi sần mụn với những cục thịt mần đỏ, tác hại của rượu bia và thuốc lá, cùng cặp mắt lúc nào cũng như thèm ngủ. Bực mình với tấm gương, thượng tá Thủ lùi nhanh người lại. Cảnh giác nhìn nhanh cô vợ trẻ đang nằm. “Cô ấy không thấy điểm xấu đó”.

Căn nhà này là kết quả của việc “chia tay tình cũ đón tình mới”. Hú vía. Những năm tháng chung sống với bà vợ cũ thượng tá Thủ đã chuẩn bị cho mình một kế hoạch dài hơi, “lúc nào cũng có thể ra đi mà không tiếc nuối”. Hú vía. Những năm cùng bà vợ cũ thượng tá Thủ đã khôn khéo che giấu “quỹ đen” mà bà vợ không hay. Gọi là “quỹ đen” nhưng thực ra nó gấp hàng chục, thậm chí hàng trăm lần “quỹ đỏ” đưa cho bà vợ giữ hàng tháng. Bà ấy có muốn cũng không nắm được bởi món quỹ đen đó nằm ngoài tầm kiểm soát. Là một điều tra viên kỳ cựu nên thượng tá Thủ luôn biết cách “dồn” vào cái quỹ đen của mình những khoản tiền khá khá. Địa bàn phân công phụ trách thì rộng lại vô cùng phức tạp. Án gần như tuần nào cũng có. Và dĩ nhiên có án là có tiền. Ở đời họa có là người dở hơi hay loại người thiểu năng trí tuệ mới không chuyện đem tiền “chạy án”. Đấy tiền “quỹ đen” ở đấy mà ra chứ còn đâu nữa. Lại còn tiền thưởng do đánh án nhanh, đánh án thành công nữa. Tiền được “chi màu” của việc hóa giá tài sản do phạm tội mà có nữa. “Chào, xin chào những chiến công của tôi”. Thượng tá Thủ giơ tay làm động tác điều lệnh khá thuần thục. Chuyện ở trong ngành những ba mươi năm rồi chứ có ít đâu.

Thượng tá gãi gãi nốt mụn đỏ cạnh sống mũi, mình cũng khôn đấy chứ. Khi ký vào tờ đơn ly dị, thượng tá Thủ giả như đàng hoàng không mẩy may trước ít vốn nhỏ cùng ngôi nhà xây hai tầng ở quê, thôn Chằm. Để lại cho mẹ con bà ấy hết. Rất thanh thản và nhẹ nhàng thượng tá Thủ chuyển về ở tạm trong cơ quan vài tháng, rồi như anh em đồng nghiệp thương tình, kẻ ít, người nhiều cho mượn tiền để tậu và sửa chữa căn nhà trên thành phố chỉ có mỗi bốn tầng nho nhỏ. Và như một tất yếu. Cô bồ trẻ hằng xưa phải che che đậy đậy giờ chững chạc đàng hoàng trong vai trò “bà thượng tá trưởng phòng”.

Nghĩ tới đây thượng tá Thủ lại mỉm cười viên mãn. Ở đời không có gì là không làm được. Ai liều thì thành công. Ai hèn thì thất bại. Tổng kết lại cuộc đời mình tính cho đến đêm nay thượng tá Thủ luôn hài lòng về bản thân. Hài lòng về cô bồ trẻ xinh đẹp phải dấm dúi vụng trộm ngày nào, giờ cô bồ trẻ xinh ấy đang thỏa thê nằm phơi mộng đẹp trên chiếc giường hạnh phúc. Thượng tá Thủ cảm thấy bức bối chỉ muốn lao thật nhanh lên giường cho bõ những ngày chịu đựng che che giấu giấu.

Nhưng để tạo sự bất ngờ và lãng mạn. Vợ trẻ thích lãng mạn chứ không ưa lối vồ vập kiểu ăn thịt người ta. Lại cũng là thói quen của mình, thượng tá Thủ nhớ lại những lần trước vì quá mạnh tay mà cô vợ trẻ “cấm vận” mấy bữa. Với lại không có gì phải vội, sáng nay là chủ nhật cơ mà. Cứ tà tà và thật lãng mạn vào cho cô ấy thích. Nghĩ vậy, thượng tá Thủ mở tủ lấy ra và gắn lên ngực áo tấm huân chương. Tấm huân chương, lý do nữa để cuộc nhậu hôm qua kéo dài, lý do đã quá khuya muộn rồi mình vẫn chưa lên giường. Hôm qua thực sự là một ngày đáng nhớ trong cuộc đời của thượng tá Thủ. Buổi sáng, cơ quan làm lễ trao thưởng huân chương và trao quyết định đề bạt chức vụ trưởng phòng. Buổi chiều, bản thân làm lễ “tân gia” mừng nhà mới và đón cô bồ trẻ về nhà chính thức tuyên bố là vợ. Mân mê tấm huân chương trên tay, thượng tá Thủ vê vê từng cánh sao nhỏ. “Đeo vào để chứng tỏ mình là một chiến sĩ công an lừng lẫy”. Thầm nghĩ như vậy và cũng để cho cô vợ trẻ khi được đánh thức và mở mắt nhìn lên sẽ thấy một vị “anh hùng” quỳ bên cạnh nàng đang nằm và cất lên những câu nói hào hoa.

Quá đắc chí với dự định của mình, thượng tá Thủ thong thả làm vài động tác khởi động. “Cũng coi như vận động chân tay”. Đi thong thả và hết sức dón dén, thượng tá Thủ từ từ đến bên cạnh giường cô vợ trẻ đang nằm. Từ từ hạ người thấp xuống, chân phải duỗi về phía sau, chân trái chống gập rất lãng mạn. Từ từ hít thở cho nhịp tim được nhẹ nhàng, thượng tá Thủ vừa chuẩn bị cất lên câu nói đánh thức vợ dậy thì nghe như có tiếng lật bật dưới tầng một. Tiếng lật bật nghe như tiếng cánh cửa sổ quên không cài, bị gió đêm thổi lật bật cắt đứt dòng suy tưởng lãng mạn. Tiếng lật bật này cũng có dấu hiệu khả nghi bởi hình như ngoài trời không hề có cơn gió nào. Tiếng động bất ngờ đã cắt đứt niềm ham muốn dục vọng. Bằng phản xạ của một điều tra viên lão luyện, thượng tá Thủ từ từ thu hai chân lại và từ từ đứng thẳng người lên. “Cái quái gì không biết?”.

Đảo nhanh và nhẹ nhàng một lượt quanh tầng một. Không có gì khác. Hơn nữa mấy cánh cửa sổ đều đóng khóa chặt chẽ. “Vậy tiếng động giống tiếng cánh cửa bị gió thổi là ở đâu ra?”. Thượng tá Thủ băn khoăn ngồi phịch xuống chiếc ghế phô tơi bọc da màu be hồng êm ru và thụt lún. Ngồi như co mình giữa bao bọc thật dễ chịu và tin cậy. Thượng tá Thủ lim dim nhắm mắt tận hưởng. Tiếng lật bật giống tiếng cánh cửa sổ quên không cài lại khẽ khàng vang lên. Phía đối diện với chỗ thượng tá Thủ đang ngồi có một người đàn ông cũng đang ngồi im lặng. Người đối diện hướng đôi mắt nhìn thẳng vào thượng tá Thủ. Người đối diện này chừng bốn mươi tuổi nhưng có vẻ khắc khổ. Bằng chứng là nước da không sạch sẽ cho lắm, bộ quần áo kiểu bộ đội đã rung rúc nhìn nhầu nhĩ. Người đối diện này hình như đang chờ đợi gì ở thượng tá Thủ.

– Này. Đằng ấy vào nhà bằng cách nào đấy?

– Tôi vào đây lâu rồi. Tôi đợi ông lâu rồi.

Thôi chết. Thượng tá Thủ giật mình. Không lẽ chiều qua hoặc đêm qua mình mải mê giao lưu với anh em đồng chí thì con vợ trẻ ranh này đem giai vào nhà? Thật quá đáng. Nó dám giỡn cả mình nữa à? Theo thói quen thượng tá Thủ giật tay về phía cạp quần tìm khẩu súng giắt ở đấy.

– Không như ông điều tra viên nghĩ đâu.

– Gì? Đằng ấy nói gì? Không như nghĩ là thế nào?

– Cô vợ trẻ của ông không mở cửa cho tôi vào. Tôi cũng chẳng có tình ý gì với cô vợ trẻ của ông cả. Tôi chờ ông. Ông thượng tá kính mến.

– Vậy đằng ấy vào bằng cách nào và vào đây đợi tớ có việc gì?

– Dĩ nhiên là có việc rồi. Nhưng ông điều tra viên cứ thư thư đã.

Vậy là người đối diện này đã chờ tới tận lúc này để gặp mình. Hẳn là có việc quan trọng đây? Dù sao mình vẫn là chủ nhà, thượng tá Thủ rót chén nước chè nóng đẩy về phía người đối diện. Cha này chắc tìm mình để chạy án đây? Dạo này án cũng thưa thưa. Án thưa thưa mình cũng thưa thưa tiền hẳn. Nhưng sao cha này muốn chạy án mà cứ lừ lừ như ông từ vào đền vậy? Thế thì phải ra giá cao vào cho chừa cái tội cứ lòng vòng chậm rãi kia đi.

– Cũng không phải như ông điều tra viên vừa nghĩ đâu.

– Cái gì? Đằng ấy nói tớ nghĩ cái gì?

– Tôi tìm gặp ông không phải để đưa tiền cho ông để chạy án.

– Vậy gặp tớ có việc gì. Nói nhanh lên. Sốt ruột quá. Này tớ còn chưa ngủ đêm nay đâu đấy.

– Ông điều tra viên không cần ngủ đêm này làm gì.

– Dở hơi à. Nào có việc gì nói nhanh lên.

– Ông cứ bình tĩnh đã.

Thượng tá Thủ đã khó chịu ra mặt nhưng cũng cẩn thận nhìn kỹ người đối diện. Quái, cha này nhìn quen quen. Quen lắm kia. Đặc biệt là thái độ khá nhún nhường. Thượng tá Thủ cố nhíu đôi lông mày rậm của mình để nhớ xem là người đối diện này là ai.

– Đằng ấy là … là thằng Thanh làng Me. Đúng không?

– Không phải.

– Ừ không phải. Thằng Thanh là thế quái nào được. Nó đang rục tù kia kìa. Có mà phép trời cũng không đưa nó tới đây được.

Nói vậy nhưng thượng tá Thủ hơi run run. Không lẽ là thằng Thành thật cũng nên. Nhìn giống lắm. Thằng này chắc trốn tù về đây tìm mình để trả thù đây?

– Đằng ấy không phải thằng Thanh thật chứ?

– Thật.

Ngả người chìm sâu vào ghế phô tơi, thượng tá Thủ thở phảo như vừa trút được gánh nặng. Mắt nhắm lim dim tỏ rõ sự đã yên tâm, thượng tá Thủ mỉm cười. Cái thằng Thanh còi làng Me thật ngu hết chỗ. Chỉ việc mang tiền ra là xong tội cũng hèn. À mà ngu thì chết chứ có bệnh tật gì. Hồi ấy nó cứ như một thằng đần bậc nhất vậy. Thút thít khóc như trẻ con mới lạ chứ. Lại còn van xin mình bỏ qua chứ. Bỏ qua cho nó ư? Họa có mà hâm. Nó chạy tiền thì mới lo được. Ở đời này, lại dính nghi an không nôn tiền ra có mà rục tù con ạ. Rất thích chí với những gì vừa phân tích, thượng tá Thủ lại mỉm cười.

– Nhưng mà này. Đằng ấy vào đây cũng phải có chuyện gì chứ?

– Có đấy.

– Không chơi nó suông đâu đấy. Nói suông thì tớ cũng chịu. Còn cấp trên cấp dưới nữa. Không ai sống bằng nước bọt đâu.

– Ông điều tra viên vừa có nhắc tới thằng Thanh làng Me.

– Ừ phải rồi. Một thằng đàn ông kém cỏi nhất thế giới này.

– Nhưng chính ông điều tra viên đã đẩy thằng Thanh kém cỏi ấy vào tù.

Thượng tá Thủ cười khẩy. Tay vỗ vỗ thành ghế tỏ ý xem thường người đối diện với câu nói của người ấy.

– Dĩ nhiên là không phải tôi.

– Vậy thì ai? chính ông đã ép cung thằng Thanh đấy thôi.

– Tôi đâu có ép cung nó?

– Vậy ai?

– Cơ chế này. Tôi chỉ hoàn thành công việc của một điều tra viên. Có án cũng có nghĩa là phải có đối tượng nghi án.

– Có án cũng có nghĩa là có nghi án?

– Đúng. Có đối tượng nghi án cũng có nghĩa là phải có án phạm.

Người đối diện có vẻ đuối lý. Ông ta ngồi im vẻ mặt tư lự. Cũng có thể là người đối diện đang tìm câu phản đòn lại. Thượng tá Thủ thấy hứng thú với con người lạ lùng bỗng dưng xuất hiện này. Quả tình vụ án làng Me xẩy ra đã mười năm. Một vụ án không khó để nhanh chóng xác định nghi án. Một vụ án không khó để bắt nghi án cúi đầu nhận tội. Thượng tá Thủ lại cười khẩy. Nụ cười khẩy lần này hàm ý hơi giễu bản thân mình. Một vụ án mà chỉ đánh vèo một cái “xong”.

Người đối diện cựa quậy. Từ bộ quần áo rung rúc của ông ta tỏa ra thứ mùi khen khét như mùi lửa cháy. Từ bộ quần áo rung rúc của ông ta khẽ rơi bay ít bụi đỏ. Người đối diện có vẻ khó nhọc với những câu nói của mình. Ông ta hít hơi rất dài rồi mới nói tiếp được.

– Ông điều tra viên không thấy dấu hiệu oan sai ư?

– Oan á? Cũng có khi.

– Nghĩa là ông điều tra viên cũng công nhận thằng Thanh bị oan?

– Cứ cho là thế đi.

– Ông cho là thế sao ông không minh oan cho người ta?

– Cái gì? Đằng ấy coi thường tớ quá đấy.

– Tôi không có ý ấy.

– Mới đầu tớ cho thằng Thanh là hung thủ thật. Nhưng qua điều tra thấy có nhiều dấu hiệu cần sáng tỏ thêm.

– Ông biết thế sao không làm?

– Đằng ấy cũng vui tính ra phết nhỉ. Muốn làm thì phải nôn ra chứ. Ai làm không công cho. Hơn nữa đây lại là một vụ trọng án xẩy ra trên địa bàn tớ phụ trách. Cũng nghi nghi thằng Thanh không phải nhưng hiện trường chẳng để lại gì. Phải điều tra lại biết ngày nào mới phá được án. Đằng ấy biết không?

– Ông nói biết gì?

– Cái gì mà không có chỉ tiêu. Mà chỉ tiêu nào mà không có mốc thời gian hoàn thành.

– Tôi không hiểu?

– Không hiểu thật à?

– Vâng.

– Ví dụ thế này nhé. Cấp trên giao chỉ tiêu trên địa bàn mỗi năm dự kiến xẩy ra bao nhiêu vụ án. Có mấy án trọng, mấy án thường. Rồi án trọng thì bao lâu phá xong án. Án thường thì  xử thế nào?

– Tôi không hiểu?

– Chán đằng ấy lắm. Cái gì cũng có chỉ tiêu kế hoạch hết. Bên điều tra chúng tớ để xẩy ra án trên địa bàn mình phụ trách nếu chậm phá án coi như thành tích năm đó đi tong. Thành tích đi tong cũng có nghĩa là lên lương, thăng quân hàm, lên chức cũng theo đó mà chậm lại. Ở đời ai mà không thích thành tích. Này tớ trông đằng ấy cũng hình như là bộ đội thì phải?

– Vâng.

– Bộ đội đằng ấy có đăng ký thi đua không?

– Có.

– Đấy. Bộ đội đằng ấy có thích lập chiến công không?

– Có.

– Đấy. Thành tích rồi được khen thưởng ai mà chẳng hám. Thành tích nó giống như cái chứng chỉ để mình tiến thân vậy. Không có thành tích thì mong nước mẹ gì.

– Nhưng chuyện oan khuất của thằng Thanh thì khác.

– Chẳng có gì khác. Phá án là lập thành tích rồi.

– Nhưng để phá án ấy các ông đã bỏ sót nhiều tình tiết ngoại phạm. Mà những tình tiết ấy là cơ sở cho suy luận vô tội.

– Ái chà. Đằng ấy cũng thông thạo đấy nhỉ.

– Các ông không làm thế?

– Đằng ấy thông minh còn ngắn lắm. Việc đầu tiên là phá án đã. Muốn phá án nhanh thì phải tẩn, kể cả mình chuẩn bị cho nghi phạm lời khai. Còn khi ra tòa nghi phạm kêu oan kêu gì gì đấy sau.

– Nghĩa là chỉ biết việc mình còn việc người đẩy cho người?

– Chứ sao. Thời buổi cả nước thích thành tích mà. Bên điều tra bọn tớ xong việc, lĩnh thưởng và đi làm án khác. Bên tòa án thì lo chuyện xử án. Chắc bên họ cũng vậy thôi.

– Ông nói vậy nghĩa là thế nào? Vậy ai đẩy thằng Thanh vào tù?

– Cơ chế này.

– Ông điều tra viên nói tôi không hiểu.

– Đằng ấy chán bỏ mẹ. Ở đâu cũng có chỉ tiêu hết. Chỉ tiêu phá án này. Chỉ tiêu xử án này và chỉ tiêu thành tích nữa. Cơ chế nó thế mà.

– Cơ chế?

– Phải. Do cơ chế hết. Cơ chế bảo sao thì nó là như vậy. Có ai xử được cơ chế đâu. Họa có giời.

– Các ông không nghĩ tới thân phận con người?

– Xưa rồi Diễm. Bây giờ ai biết phận người nấy. Có tiền nhiều thì phận phúc. Tiền ít thì phận hẩm hiu.

– Bất chấp vô tội hay có tội?

– Cũng vậy thôi. Ai khôn hơn thì người ấy hưởng.

Thượng tá Thủ cười sằng sặc. Lần đầu tiên mới được nói chuyện với một người dở hơi nên cũng đáng cười lắm. Kể người đối diện này cũng kỳ lạ. Đột nhập vào nhà mình chỉ để nói chuyện đẩu đâu thôi. Chuyện thằng Thanh còi ấy mà. Xưa quá rồi Diễm ơi. Mười năm qua nó đã an phận với bức tường trại giam rồi.

Thượng tá Thủ bỗng ngơ ngác. Phòng khách đặt dưới tầng một cửa giả vẫn im ỉm. Không có dấu hiệu nào cho thấy có kẻ nào vừa đột nhập. Không có dấu hiệu nào cho thấy mình vừa nói chuyện với ai đó. Con chó lai to xù vẫn nằm áp tai xuống nền nhà ngủ ngon lành. Cô vợ trẻ trên chiếc giường kê trên tầng hai chắc vẫn say sưa với những giấc mơ của cô ấy. Người đối diện không có. Chiếc ghế phô tơi đối diện đang trông không. Lạ nhỉ? Không lẽ mình đứng mà mơ? Nhưng rõ ràng là mình vừa ngồi nói chuyện với người đối diện kia mà?

Thượng tá Thủ bước lại chiếc ghế đối diện. Chén nước chè khô tận đáy chứng tỏ trong đó không hề có một giọt nước. Đặt tay sờ sờ mặt ghế, chỗ người đối diện vừa ngồi. Cảm như âm ấm như ai vừa đứng dậy. Thoảng bốc lên thứ mùi tanh tanh giống như mùi cá ươn. Phân vân và hoang mang, thượng tá Thủ không hiểu chuyện gì vừa xẩy ra. Tất cả như một giấc mơ và tất cả như một hiện thực. Thằng vừa nói chuyện với mình biến đâu rồi nhỉ? Phải tìm thằng ấy lại. Nó mà đi nói linh tinh thì mình chết.

Đẩy toang cánh cửa ra vào của ngôi nhà. Thượng tá Thủ chạy vội ra đường phố, dớn dác đưa mắt tìm. Bên ngoài màn trời còn đang mơ màng sương sớm đầu thu. Một chiếc ô tô tải sầm sầm lao tới. Tiếng phanh xe kêu cháy đường.

***

Vụt tiếng kêu đánh “éc” của con chim lợn bay ngang qua.

Ông Thanh ngửa mặt nhìn quanh ngơ ngác. Rõ ràng là tai ông vừa nghe tiếng con chim lợn kêu ngang qua. Nỗi tiếc nuối con bọ ngựa còn chưa khuất lấp lại vẳng bên tai tiếng kêu báo điềm gở. Trời hẵng còn mờ mờ. Vẫn chưa tới sáng kia mà. Rõ ràng tiếng kêu vừa nghe thấy không thể nhầm lẫn với tiếng kẻng báo thức được. Trong buồng giam những người tù còn cố ngủ thêm ít phút.

Ngước mắt nhìn lên ô thoáng. Bên ngoài gió thổi nhẹ, những cành lá bạch đàn đu đưa lòa xòa chạm vào ô thoáng tạo ra âm thanh như tiếng chân của con bọ ngựa đang gài gại. Hôm nay đã là ngày thứ ba ngàn sáu trăm hai mươi bốn của mình. Tự dưng ông Thanh run bắn người. Sẽ lại có ngày thứ bốn ngàn, ngày thứ năm ngàn, ngày thứ sáu ngàn và ngày thứ bao nhiêu ngàn nữa? Tuyệt vọng như không có lối thoát, ông Thanh trong lòng thẫn thờ tiếc nuối con bọ ngựa. Nó bay đi đâu mất không biết? Nhưng sao mình còn như vẫn nghe thấy tiếng chân nó gài gại? Con bọ ngựa này không biết là thực hay là mơ? Năm năm qua nó đã gắn bó với mình sao bỗng dưng biến mất không dấu vết?

Những ngày gần đây ông Thanh thấy con bọ ngựa chợt phình ra và cao lớn khác thường, nó tỏ ra chật chội khi ở trong lòng của chiếc vỏ lon bia, ông Thanh đã tính kiếm cho nó một chiếc tổ mới. Có khi nó chờ đợi tổ mới không được mà nó đã tự tìm tổ lấy cho mình rồi? Hay là hồi đêm mình quên đậy nắp? Hay là ai đó trêu mình lựa lúc mình ngủ say đem giấu nó đi? Việc mình giữ nuôi con bọ ngựa này không ít lần bị bạn tù dọa vứt. Vậy thì mình thật đáng trách. Mình vô tâm quá. Nó như người bạn với mình mà mình vô tâm kể cũng đáng trách thật. Nghĩ tới đây ông Thanh tự đấm vào ngực mình như một sự trừng phạt.

Không biết con chim lợn nào ăn đêm bay ngang thế nhỉ? Nó cất tiếng kêu đánh “éc” sởn hết gai ốc. Mỗi khi nghe tiếng con chim lợn kêu là mỗi lần ông Thanh còn chưa thấy hết hú hồn. Tiếng kêu oan nghiệt của con chim lợn trong một chiều tối năm nào đã khiến ông phải nằm ở đây. Giá như chiều tối hôm ấy không có tiếng con chim lợn kêu.

Thật nhẹ nhàng và chính xác như được chuẩn bị trước. Ông Thanh từ phía sau lưng thọc luồn hai tay qua sườn cô Thoan. Ông luồn tay đúng lúc cô Thoan vừa giơ hai tay lên vén vén mớ tóc cuốn ngược lên đỉnh đầu. Một sự kết hợp ăn ý đến hoàn hảo không chê vào đâu được.

Như một lời mời được phát đi và được đón nhận. Ông Thanh đã vòng hai tay qua hết thân người cô Thoan. Lại như một sự kết hợp hoàn hảo nữa. Hai bàn tay của ông Thanh nhẹ nhàng đặt úp lên đôi bầu vú của cô Thoan. Đôi bầu vú mà ba buổi chiều nay chiều nào ông cũng nhìn trộm qua khe cửa. Đôi bầu vú mà những chiều đứng nhìn trộm ông đã thầm ao ước được đặt tay lên đó. Giờ thì nó đang gọn yên trong bàn tay ông. Ông Thanh nhắm mắt như để tân hưởng và co những ngón tay lại. Hai bàn tay ông đặt khít ôm trọn đôi bầu vú. Một cảm giác rần rật như điện lan truyền từ đôi bầu vú cô Thoan tới tận bụng ông Thanh. Cảm giác khoái cảm mới lạ níu chặt đôi bàn tay ông nơi đôi bầu vú cô Thoan.

Không phản ứng nào khác. Cô Thoan vẫn để yên cho đôi bàn tay ông Thanh đặt khít lên đôi bầu vú của mình. Cô đang lẫn lộn tưởng như đó là hai bàn tay của chính mình. Cô đang lầm tưởng rằng chính là cô đang tự nắm bóp đôi bầu vú của chỉnh mình.

Cho tới khi ông Thanh vòng cả người ôm ghì lấy cả thân hình của cô Thoan, ông phả những luồng hơi thở gấp gáp và nóng hổi lên bờ vai của cô, bấy giờ cô Thoan mới giật mình tỉnh khỏi cơn mê hoặc. Cô Thoan giật mình tỉnh mê và cựa quậy vùng vằng cố thoát khỏi hai vòng tay ngày một siết chặt. Cô đã quay người được và hoảng hốt nhận ra có người đàn ông lạ đang ôm ghì lấy mình. Bằng một phản ứng của bản năng, cô Thoan vươn người vùng vẫy mạnh hơn. Hình như sự phản ứng của tự vệ cùng với sức khỏe tràn trề của người đàn bà sau kỳ sinh nở đang mãnh liệt. Cô Thoan đã vùng người thoát được đôi vòng tay ôm siết của ông Thanh. Cô nhao người về phía chiếc tủ quầy. Với một người đang sống một mình giữa đỉnh dốc vắng lặng thì bản năng bao giờ cũng quyết liệt. Cô Thoan đã nhanh tay hơn ông Thanh khi tay cô đã với tới con dao gọt hoa quả mà cô đã đặt nó trên mặt chiếc tủ quầy. Cô nhẩy lùi sang một bên giữ khoảng cách giữa cô với ông Thanh đủ để ông không ôm cô được nữa. Cô Thoan thét lên rất to như một cách để xua đuổi và khua khua con dao về phía ông Thanh.

Mũi dao nhọn, lại ở trong tay của một người có phản ứng bất ngờ đang sợ hãi mà khua khoắng loạn xạ, mũi dao đã làm xoạc rách vạt áo của ông Thanh. Như một sự cùng đường của kẻ dâm cuồng bị bại lộ, ông Thanh bỗng trở nên quẫn trí. Ông lao đến bất chấp mũi dao vẫn dứ dứ về phía mình, ông ôm chặt lấy người cô Thoan. Và trong trạng thái đang kích động mạnh ông Thanh xô cô Thoan ngã ngửa ra. Con dao văng khỏi tay cô Thoan và rơi cách đó một đoạn nhưng đủ để ông Thanh nhoài tay với được.

Cho tới khi ông Thanh ngừng tay thì cô Thoan đã nằm im. Máu phun ra xối xả. Máu phun chảy đọng thành vũng ngay chỗ cô Thoan nằm.

“Không. Không. Không”. Ông Thanh gào lên tức tưởi. Dường như ông bất lực hoàn toàn. “Không phải tôi. Không phải tôi. Tôi bị oan…oan….”. Ông Thanh vẫn gào lên thảm thiết. Tiếng gào nức nở.

Sáng hẳn. Tiếng kẻng báo thức vang lên kịp thời đã lôi tâm thần ông Thanh trở lại trạng thái bình thường. Những người tù ồn ào ngồi dậy. Vẫn những cái ngáp dài cùng những câu chửi tục tằn. Vẫn những tiếng bẻ đốt xương ngón tay ngón chân kêu khùng khục cùng những tiếng người vội vã đi tiểu xối nước ầm ĩ. Vẫn những câu mắng mỏ cùng những ánh mắt ngái ngủ nhìn nhau càu cạu. Vẫn những thứ mùi khai khẳm bốc lên cùng thứ mồ hôi nách khét ngạt. Vẫn những động tác tranh nhau như cướp giật cùng những bãi nước bọt bắn vung vãi. Vẫn là tiếng người cán bộ quản giáo buồng ghé mắt ngó vào nhắc nhở. Vẫn và vẫn không có gì khác.

Ông Thanh ể oải đứng dậy. Thói quen nhường nhịn từ ngày mới xộ khám đã làm ông trở nên chậm chạp. Mấy bận cán bộ quản giáo buồng đã nhắc nhở nhưng ông không sửa được. Ông không dám sửa thì đúng hơn bởi vì nếu ông sửa sẽ làm mếch lòng những người tù khác.

– Phạm nhân. À không. Ông Nguyễn Hữu Thanh. Khẩn trương mặc quần áo, thu dọn tư trang lên gặp Ban giám thị trại.

– Thanh ơi. Mừng cho mày rồi.

Khi ông Thanh còn chưa hiểu câu gọi nhắc vừa rồi của người cán bộ quản giáo buồng là thế nào thì ông Dương, người bạn tù nằm bên cạnh, đã bật người nhao tới bên cạnh, ông Dương nắm nắm lấy tay ông Thanh lắc lắc.

– Thanh ơi. Thế là mày mừng rồi. Cuối cùng thì mày cũng đã được có ngày mừng nhất.

Ông Thanh chưa rõ thực hư. Mặt đần ra cười ngượng ngịu. Những người tù khác đang dở việc riêng cũng bỗng xôn xao. Họ xúm lại bên ông Thanh sờ sờ nắn nắn. Có người còn thẳng tay nắn vuốt hạ bộ của ông Thanh rồi nhe bộ răng vàng ỉn cười hềnh hệch.

– Về nhà với vợ hì hì…. làm chuyện ấy thật oách vào nhé. Làm hộ bọn tao nữa.

Ông Thanh vẫn đần thối ra ngỡ ngàng.

Ngày thứ ba ngàn sáu trăm hai mươi bốn.

– Thanh. Về với vợ không được kể chuyện tao nghe không. Tao cấm đấy.

Ông Dương vừa nói vừa đẩy mạnh người ông Thanh ra khỏi cửa buồng giam.

Khởi ý định viết, 18 tháng 11 năm 2013

Hoàn thành, 18 tháng 3 năm 2014

NGUYỄN TRỌNG VĂN

>> Tiếng con chim lợn kêu ngang qua – Kỳ 1

>> Tiếng con chim lợn kêu ngang qua – Kỳ 2

>> Tiếng con chim lợn kêu ngang qua – Kỳ 3

>> Tiếng con chim lợn kêu ngang qua – Kỳ 4

>> Tiếng con chim lợn kêu ngang qua – Kỳ 5

>> Tiếng con chim lợn kêu ngang qua – Kỳ 6

>> Tiếng con chim lợn kêu ngang qua – Kỳ 7

>> Tiếng con chim lợn kêu ngang qua – Kỳ 8

>> Tiếng con chim lợn kêu ngang qua – Kỳ 9

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *